nói yêu em muộn màng
Truyện: Muộn màng nói tiếng yêu em. Tác giả: Tịch Dương Tây Hạ (T.D Tây Hạ) Thể loại: Truyện tình cảm, ngược. Giới thiệu: Ban đầu, hắn dùng thù hận đáp lại tình yêu. Sau cùng lại muốn dùng tình yêu để bù đắp. Ban đầu, cô chân chính yêu hắn. Về sau lại hận hắn
Last Updated 10-04-2019 at 22:29 Do voz hay bị sập quá, em sẽ up truyện tại facebook cho ổn định Truyện lọt top một tron những truyện tình yêu hay nhất năm 2015 trên voz nhưng sau đó em drop vì lý do cá nhân. Nay em tiếp tục viết Tóm tắt : truyện kể về 1 người ko từ thủ đoạn, yêu sâu sắc một cô
Cầm tay em muốn khóc Nói chi cũng muộn màng. Lên xe tiễn em đi Chưa bao giờ buồn thế Trời mùa Đông Paris Suốt đời làm chia ly. Hôn nhau phút này Chia tay tức thì Em ơi khóc đi em, khóc đi em, khóc đi em Sao rơi rớt rụng Vai em ướt mềm Em ơi khóc đi em, khóc đi em, khóc đi em.
Vay Tiền Nhanh Iphone. "- Anh tên gì?- Niệm Chào anh! Em tên Mun."Những đoạn kí ức tươi đẹp của cậu bé mười tuổi tên Niệm Kha và cô bé bảy tuổi tên Mun trong Cô nhi viện Hợp An, sẽ là những kí ức tươi đẹp còn lại của Kha ở được nửa năm trong Cô nhi viện Hợp An thì có người đến đón anh. Mun nghe mấy cô trong Cô nhi viện nói họ là người thân của anh, muốn đem anh về nuôi dưỡng thay ba mẹ đã mất của anh. Ngày anh rời Cô nhi viện, Mun đeo cho anh chiếc vòng tay bằng chỉ do Mun đan, dặn anh đừng quên Mun, nhớ quay lại tìm Mun. Anh gật đầu, còn móc tay hứa với xe hơi màu đen từ từ xa dần, xa dần, nước mắt Mun cũng theo bóng chiếc xe ngày một rơi xuống, ướt cả hai gò má hồng hồng. Chiếc vòng tay đan bằng mấy sợi chỉ màu được Mun nắm thật chặt trong bàn tay, tự hứa với mình nhất định cô sẽ gặp lại anh, nhất định là như thế.......Một ngày của nhiều năm sau mưa như trút nước, màn đêm ngự trị cả không gian khiến người ta có cảm giác âm u khó hơi không ngừng lao vút đi dưới màn mưa nặng hạt, tựa hồ không quan tâm đến những thứ bên ngoài. Thân thể ai kia bé nhỏ, cả người vì dầm mưa mà ướt sủng, chân không ngừng tiến về phía Kha! Cứu em... Kha! Anh đâu rồi...Tiếng Yên Chi yếu ớt vang lên trong cổ họng, đôi môi tái nhợt không ngừng hoảng loạn kêu gào, bóng dáng gầy đến thương tâm, hàng mi đọng nước mưa nặng trĩu. Trước mắt cô dường như có cả một bức màn mưa chắn ngang, khiến thị lực vốn đã yếu của cô càng không nhìn thấy đang ở đâu cô không biết. Cô đang đi đâu cô cũng không biết. Điều cô biết duy nhất là cô muốn chạy trốn khỏi căn nhà đó, cô muốn tìm anh, Niệm Kha của cô. Cô phải tìm được anh, bởi bây giờ chỉ có anh mới có thể che chở cho cô. Cô phải tìm được anh. Cô phải nhanh chóng tìm được thắng xe phanh gấp vang lên cùng lúc với một tiếng ầm xé nát cả tiếng mưa ánh đèn từ chiếc xe hơi mơ màng chiếu thẳng vào đôi đồng tử của Yên Chi, đôi tai cô ù ù vang lên những âm thanh hỗn tạp. Cô hình như thoáng thấy bóng người trước mặt rất mờ. - Cô gái, cô có sao không?Máu hòa vào nước mưa tan đi nhanh chóng. Khứu giác nhạy bén của Yên Chi có thể cảm nhận rõ ràng mùi tanh của máu. Khắp cơ thể cô truyền tới một cơn đau thấu xương thịt. Nhưng trong phút chốc cơn đau bỗng nhiên tan biến, cả người cô nhẹ bẫng, cô thấy mình tựa như đang nằm trên một đám mây trôi. Tâm trí cô tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô chợt nhớ, rất nhiều chuyện trước đây từng xảy ra. Kí ức bao năm qua hiện lên chân thực."- Yên Chi! Có phải cô thấy tôi không thỏa mãn được cô nên cô đi tìm đàn ông?- Niệm Kha! Em không có. Anh phải tin em!- Tin cô? Tôi thà tin vào mắt của mình."Cô nhớ rồi. Đó là lần đầu tiên Niệm Kha lớn tiếng quát mắng cô, còn đánh cô. Sau hôm đó, chuỗi ngày bi kịch của cô cũng đến."- Cầu xin anh! Anh đừng phá bỏ đứa bé, nó là con của anh mà!- Làm sao tôi biết đứa nghiệt chủng trong bụng có phải con tôi? Hay là tình nhân của cô?- Anh phải tin em! Đợi đến lúc em sinh đứa bé ra thì sẽ chứng minh được nó là con Cô cắm sừng tôi còn muốn tôi giữ con cho cô?- Em không có, thật sự không có. Em xin thề, em chỉ có mình anh. Kha! Anh phải tin em, nó là con của chúng ta. Chẳng phải anh rất yêu trẻ con sao? Anh sẽ không ra tay tàn nhẫn với đứa bé phải không?Chút sức lực cuối cùng cô vẫn nắm lấy vạt áo hắn mà cầu xin, cô hy vọng mình có thể chạm đến tâm can của hắn. Nhưng cô đã khi chìm vào vô thức do thuốc mê, Yên Chi nghe giọng hắn vang Cho dù là con tôi, tôi cũng không muốn cô làm mẹ nó. Cô không có tư cách mang thai con của tôi."Yên Chi mơ màng nhớ tất cả mọi chuyện. Từ lúc cô gả cho hắn, hạnh phúc có, đau khổ lại càng nhiều hơn, đến lúc cô bị điên loạn cô mới thực sự được giải thoát. Cô cười chế giễu bản thân nhu nhược ngu muội. Vừa lúc nãy cô còn ngốc nghếch chìm trong điên loạn mà gọi tên hắn. Bây giờ cô thực sự tỉnh táo rồi cô mới biết với hắn, cô chỉ có hận!Văn Niệm Kha, ngay từ đầu hắn không yêu cô, vì sao lại một mực muốn cưới cô? Đứa con chưa thành hình của cô bị hắn cướp đoạt, đôi mắt sáng của cô vì hắn mà mù lòa, tâm trí cô vì hắn mà điên loạn. Chỉ vì một đoạn tình duyên tốt đẹp của nhiều năm về trước, khiến cô quên đi tất cả mọi đề phòng của bản thân, dùng sự chân thành gõ cửa trái tim hắn. Cô có ngờ đâu, bao nhiêu năm trôi qua, chỉ mình cô còn nhớ có cậu bé cười với mình trong Cô nhi viện Hợp tối ôm lấy cô, tất cả tình yêu thương cô từng dành cho hắn chẳng khác nào làn khói, mọi thứ đều tan biến. Mãi mãi không có tình yêu, chỉ có hận thù và chán Chi thấy mình bay lơ lửng trên không, cô thậm chí còn nhìn thấy chính mình nằm trong vũng máu, xung quanh cô có rất nhiều người, mưa vẫn rơi không ngừng. Cô nở nụ cười quay đầu bay thúc rồi, cuộc đời cô có lẽ chỉ đi đến đây thôi. Cũng không kịp trả thù, không kịp gặp mặt những người thân yêu của mình. Nhưng cô không còn cách nào khác, thần chết đến rồi, cô phải đi thôi."Văn Niệm Kha, nếu có kiếp sau Hà Yên Chi này sẽ không bao giờ yêu anh nữa."- Yên Chi! Em đừng rời bỏ anh, cầu xin tiếng của Niệm Kha! Hắn đang nói gì cô nghe không hiểu? Hay là tai cô có vấn đề? Đúng, nhất định là cô nghe nhầm, cô chết người vui nhất có lẽ là hắn. Không lý nào hắn lại cầu xin cô đừng rời bỏ hắn. - Mun! Anh sai rồi, em đừng rời bỏ anh, xin em!Mun sao? Hắn gọi cô là Mun sao? Chuyện gì thế này, cô không hiểu? Ngay bây giờ ai đó nói với cô chuyện gì đi. Tất cả mọi thứ cô đã định buông bỏ để đi vào cõi hư vô, cớ sao vào giờ phút này xuất hiện chuyện khiến cô vướng bận không thể rời chốc Yên Chi bỗng nhiên thấy cả người bị kéo ngược trở lại. Kéo toàn bộ kí ức xoay chuyển cùng lúc. Đưa kí ức ấy trở về thời điểm hai năm trước.
Từ trung tâm mua sắm đi ra, tiếng cười đùa vui vẻ của hai cô gái thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Vì một người trong đó là thiên kim tiểu thư của Tống gia- Tống Diên, cô không những xinh đẹp mà còn rất tài năng, là một nghệ sĩ piano đầy triển vọng và còn có một vị hôn phu cực phẩm. - Diên Diên, cậu đó, còn vài ngày nữa cậu sẽ trở thành Kha phu nhân rồi, đến lúc ấy đừng quên tớ nhé! Người bạn đi cùng Tống Diên gia cảnh cũng khá hiển hách, là con gái út của tập đoàn RF- một tập đoàn kinh doanh đá quý lớn của Thượng Hải. Nghe cô bạn của mình nhắc đến hôn phu của mình, mặt Tống Diên không khỏi đỏ ửng, cô như đang nằm mơ vậy, cô sắp trở thành vợ của Kha Duẫn rồi sao? - Tử Đình, cậu đâu cần đến tớ, tiền chi tiêu ba cậu cho cậu cũng đủ để đè sập cả Thượng Hải rồi! Sa Tử Đằng thở dài cười đùa. - Nói rõ ra là cậu bủn xỉn thì có! Hai người đang đấu khẩu hăng say thì chợt một chiếc maybach màu đen óng ánh phanh lại trước mặt họ không xa. Sa Tử Đình cười mờ ám và đẩy nhẹ Tống Diên về phía chiếc xe đang đậu. - Kha phu nhân, gặp lại sau nhé! Tống Diên thẹn quá chưa kịp nói gì thì cô bạn tinh nghịch của mình đã chạy mất. Cũng vừa đúng lúc chủ nhân chiếc xe bước xuống. Như một vầng hào quang rực rỡ chói lọi, hắn nở một nụ cười ôn nhu với Tống Diên. Từng bước đi về phía cô. - Tiểu Diên, đi được rồi chứ? Tống Diên như một nàng công chúa xinh đẹp chạy nhanh đến bên cạnh hắn, cô cười rất hạnh phúc. - Duẫn, sao anh đến muộn vậy? Kha Duẫn một tay ôm lấy cô gái đang nũng nịu trong ngực, tay kia nâng lên để xem đồng hồ. - Anh có cuộc họp quan trọng vừa mới kết thúc. Để em đợi lâu rồi! Tống Diên ôm chặt hắn không rời, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào ngực hắn. - Em đói rồi.... Khoé môi Kha Duẫn nâng lên thành một đường cong rất đẹp, trong mắt hiện lên một tầng dục vọng trần trụi. Bàn tay đang ôm ngang lưng Tống Diên dần di chuyển xuống cặp mông tròn đầy, xoa nắn rồi vỗ nhẹ. - Tiểu yêu tinh, không phải em còn buổi biểu diễn sao? Đợi khi kết thúc, anh sẽ cho em ăn no.... Giọng nói của hắn cực kỳ mờ ám ghé sát vào tai Tống Diên, hơi thở nóng rực khiến cô có phần xấu hổ, tay chống trên ngực hắn nhẹ đẩy ra. - Em sẽ trễ giờ mất. Không cần soi gương cô cũng biết gương mặt mình bây giờ đỏ đến mức nào. Kha Duật nhìn cô gái nhỏ chui vào trong xe, trên mặt không lộ rõ cảm xúc gì. Hắn thích Tống Diên khi đứng bên cạnh hắn lúc ở trước mặt người ngoài, cô luôn biết cách ứng xử phù hợp. Về quan hệ xác thịt, hắn và cô rất ăn ý. Cô luôn biết đòi hỏi đúng lúc mà không khiến hắn chán ghét. Lúc ở trên giường, lúc cần e thẹn thì e thẹn, lúc cần phong tình thì phong tình. Hắn đã quan hệ với rất nhiều phụ nữ nhưng chưa một ai khiến hắn thoả mãn như cô. Còn về tình yêu....
Sau khi ăn sáng xong, Lý quản gia thì đón xe buýt đến nhà trẻ, Tống Diên lại bắt đầu một ngày đi xin việc làm mới. Đã hơn một tuần rồi mà cô vẫn chưa tìm được một công việc, từ chuyện lần trước ở nhà hàng, cũng không ai đến làm phiền cô nữa, thư ký Nguyên gọi đến hỏi thì cô chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện, người đó cũng không thấy nữa. Tống Diên chuẩn bị xong và đang định đi ra khỏi nhà thì đột nhiên điện thoại đổ chuông, cô do dự một lúc rồi cũng nhận cuộc gọi - Là Tống tiểu thư đúng không ạ? Đó là giọng một cô gái, nhận thấy đã đúng người nên cô ta tiếp tục nói. - Tôi gọi từ nhà hàng D&C ạ, chúng tôi muốn thông báo với cô là hồ sơ của cô đã được nhận, hôm nay cô đến ký hợp đồng và làm việc ngày đầu được rồi. Tống Diên nghe xong rất bất ngờ, lúc cô nộp hồ sơ vào nhà hàng này thì đã bị từ chối ngay, nhưng tại sao đột nhiên bọn họ lại đổi ý chứ. Nhưng dù sao có việc làm cũng tốt rồi, cô nhận lời và cúp máy. Sau đó đón taxi đến địa điểm trên. - Tống Diên vừa hớt ha hớt hải chạy vừa nhìn đồng hồ để kiểm giờ, thật may quá đã đến kịp. Nhưng vì quá hấp tấp mà đầu tóc cô đã rối lên như tổ quả, vừa đúng lúc nhìn thấy một chiếc xe đang đậu cách nhà hàng D&C không xa, cô không suy nghĩ gì hay kịp nhìn nhận lại mà chạy đến dùng tạm kính chiếu hậu của chiếc xe định trải lại tóc. - Duẫn, anh không cho người ta tới công ty tìm anh, cũng không cho người ta đến Vân Phong Điện, người ta nhớ anh chết đi được. Tống Diên như chết đứng tại chỗ khi nghe một chữ " Duẫn " đối với cô đã trở nên quen thuộc. Cô tự nhủ với chính mình nhất định chỉ là trùng tên mà thôi. Nhưng Vân Phong Điện kia không phải chỉ có một sao? Kha Duẫn đã từng nói với cô, Vân Phong Điện chính là nhà của cô. Nhưng bây giờ có lẽ ngay cả chỗ đến trú mưa cô cũng không có, huống hồ gì Vân Phong Điện nguy nga tráng lệ. - Cứ ngoan ngoãn ở yên một chỗ. Đừng làm trái ý tôi, lúc đó hậu quả em không gánh nổi đâu. Bước chân của Tống Diên bất chợt di chuyển đến trước cửa kính của chiếc xe sau khi nghe giọng nói đã nằm sâu trong tận tiềm thức của mình. Đập vào mắt cô là một hình ảnh rất tàn nhẫn và phũ phàng. Triệu Vu Điềm nằm trong ngực Kha Duẫn tự ý vuốt ve khuôn ngực hắn, bàn tay chui vào chiếc áo sơmi đang hở vài cúc của hắn. Còn Kha Duẫn một tay ôm ngang vai cô ta, tay kia kẹp điếu xì gà đang cháy dở. Phong thái vẫn lạnh lùng như vậy. Cả hai người đều quần áo không chỉnh tề, bên cạnh còn chiếc áo ngực nằm trơ trọi, nhìn qua một lượt thì đã biết bọn họ vừa làm chuyện gì xong. Nhìn thấy Tống Diên đứng ngay trước cửa kính, bọn họ mỗi người một sắc thái biểu cảm. Kha Duẫn vẫn duy trì tư thế nãy giờ, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô một chăm chú, thần sắc không có gì khác lạ. Triệu Vu Điềm thì vô cùng đắc ý, cô ta ném cho Tống Diên một nụ cười châm biếm, thân thể áp sát vào người Kha Duẫn hơn nữa. Nhưng vẫn không quên liếc nhìn biểu cảm trên gương mặt người đàn ông, bởi vì những điều cấm kỵ mà hắn đặt ra tuy không nói rõ nhưng cô ta biết nó hoàn toàn là do Tống Diên. Những nơi Tống Diên từng đặt chân đến cô ta sẽ không được bước đến nửa bước, những nơi hắn và cô từng ân ái cũng không để Triệu Vu Điềm cô ta được bò tới. Tuy ánh mắt này của hắn không nói lên được điều gì, nhưng hắn đối với Tống Diên, không có tình yêu ư? Cô ta vẫn hy vọng là như vậy!
nói yêu em muộn màng