nước lạc việt ở thế giới mới

Tuy tổ tiên họ đã rời nước ta sang Hàn Quốc được hàng vài trăm năm. Giờ đây họ đích thực là người Hàn Quốc, không biết tiếng Việt, ấy vậy mà sau hàng trăm năm, một gia đình họ Lý đã học tiếng Việt tìm về cội nguồn của họ ở Bắc Ninh, rồi cả gia đình Chính vì lạc đà có thể sống trong môi trường khắc nghiệt của sa mạc nên nó tượng trưng cho tinh thần không chùn bước trước mọi khó khăn, gian khổ, bất chấp hiểm nguy, dũng cảm sáng tạo cái mới để đạt tới đích cuối cùng là thành công. Bạn đã cùng Giải Đáp Việt đi tìm câu trả lời Lạc Đà trữ nước ở đâu trên cơ thể. Chạy 100m, thành tích thế giới là 9,77 giây, Việt Nam 10,03 giây. Trong cái khe một phần tư giây chật hẹp đó là hàng trăm lực sĩ chen vai thích cánh tranh tài trên các trường đua quốc gia và quốc tế. nhất là ở các nước lạc hậu. Theo sách Khoa học công nghệ Việt Nam Vay Tiền Nhanh Iphone. Hay tin Võ Văn Dũng thất trận dưới thành Diên Khánh, Quang Toản ảo não đi thăm tân quân Lạc Việt. Từ lúc thành lập đến nay dưới yêu cầu của hắn Phan Văn Lân cho binh sỹ ngày đêm luyện tập sinh hoạt theo chế độ sáng gà gáy lần thứ nhất liền thức dậy tập thể dục sau đó dọn dẹp vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng, đến 6h30 binh sỹ bắt đầu bước vào cực hình huấn luyện, mang theo quân trang ba lô nặng 30kg hành quân 40 dặm theo hướng chân núi Bạch Mã, Phan Văn Lân gọi đây là hành quân hạng nặng, các tiểu đội phải đến địa điểm chỉ định trước giờ ăn, sau đó tự đào hầm nấu cho mình bữa trưa. Đơn vị nào đến trễ coi như nhịn bữa, 1h chiều tổ chức đào chiến hào tập ném lựu đạn, vì chưa có súng nên mục tập luyện xạ kích Phan Văn Lân tạm thời cho gác lại thay vào đó là tập luyên xếp đội hình đội ngũ, các tư thế chiến đấu như lăn lê bò trườn, xung phong, cùng các hiệu lệnh khác. 4h chiều chuyển sang chạy bộ có vũ trang theo hướng bờ sông gần nhất, Phan Văn Lân gọi là hành quân hạng nhẹ, vì ba lô lúc này đã nhẹ bớt, sau khi ăn tối liền nhảy xuống sông bơi theo dòng nước để về doanh trại. Cực hình huấn luyện như vậy cứ tiếp tục ngày này qua tháng khácCó một số người không biết bơi, Phan Văn Lân nói chỉ cần cho uống nước no bụng rồi tự nhiên sẽ biết, còn một số con em ban đầu vì chạy chọt dựa dẫm mà vào tân quân liền không thể trụ lại mà xin rời khỏi, nhưng số đó không nhiều, đa số đều thích nghi với cường độ huấn luyện như vậy chỉ sau vài đó khi xi măng ra đời, Quang Toản xây dựng doanh trại cho tân quân rồi để Nguyễn Phượng Hiền cử giáo viên đến dạy chữ quốc ngữ cho họ. Cũng như tổ chức hoạt động giải trí, thông qua các cung nữ Xuân Hạ Thu Đông, y tuyển thêm người lập nên một đội văn nghệ do các nàng quản lý, đưa đến tân quân những bài hát yêu quê hương đất nước, các ca khúc dành cho người lính, vậy mới có chuyện tân quân vừa hành quân vừa hát hành khúc vang vọng từng xóm làng mà họ đi qua. Về thể thao ngoài những môn như võ thuật, cử tạ, cưỡi ngựa, đá cầu lông, Quang Toản còn cho phổ biến môn bóng đá được quân sĩ chào đón nhiệt liệt, sẵn tiện hắn cho tổ chức một giải thi đấu trong tân quân với nhau, mỗi tiểu đoàn thành lập một đội bóng, bốn đội cùng nhau theo thứ tự vòng tròn thi đấu, ngày diễn ra trận chung kết Quang Toản để Phan Văn Lân gửi thiệp mời đình thần và các công hầu ở kinh thành đến xem, từ đó môn thể thao vua của tương bắt đầu thể hiện sự quyến rũ của nó. Khởi đầu là Nguyễn Văn Tuyết đến bóp cổ’ Phan Thuận bắt lão đưa ra trăm quả bóng da trâu mang về cho binh sỹ mình luyện tập, bởi vì bóng mà tân quân sử dụng là do Quang Toản để Phan Thuận làm đến, Trần Quang Diệu, Trần Quách Tĩnh, Dương Thiếc và cả các Công Hầu khác ở kinh thành cũng bám lấy Phan Thuận, Phan Thuận là người tinh ý, bắt được thị hiếu của mọi người liền cho dựng một cửa hàng ở kinh thành để bán bóng da này, khi thấy được phong trào có vẻ sôi nổi, Quang Toản thuận nước đẩy thuyền cho tổ chức giải vô địch bóng đá hằng năm cúp nhà vua, năm đầu tiên khởi đầu liền có 12 đội tham gia tranh tài kịch liệt, cuối cùng đội bóng của Nguyễn Văn Tuyết may mắn dành chiến thắng khiến lão đắc ý một thời gian dài. Từ đó phong trào bóng đá lan rộng dần ra cả nước thu hút hàng triệu tín đồ và không có xu thế dừng nói đến vấn đề tân quân được Quang Toản rất quan tâm và ưu ái, hắn đầu tư ngày một hoàn thiện, từ trong ra ngoài, quân phục, dày dép, nón mũ, ba lô, trang bị cá nhân gần như cực kỳ hoàn thiện, và đồng bộ từ trên xuống dưới, chỉ thiếu một thứ đó chính là vũ khí chiến đấu chính. Vì đó mà tân quân bị không ít đơn vị khác cảm thấy gen gét mà chê Toản đến thăm tân quân, vì không báo trước nên chỉ gặp một trung đội ở lại canh gác doanh trại, số còn lại đã ra ngoài huấn luyện, doanh trại mới của quân Lạc Việt là Quang Toản dựa theo trí nhớ về doanh trại cũ của hắn ở thế giới kia mà cho xây dựng, đi thăm một vòng, vô số ký ức kiếp trước hiện về khiến hắn hoài niệm mà thở dài, không biết những đồng đội cũ ở thế giới ấy hiện tại ra sao, ngày đó chiến đấu ai còn ai mất. Đang trầm luân vào dòng ký ức, Lão Phúc báo cho hắn biết đoàn sứ thần do Trần Văn Kỷ dẫn đầu đã về đến kinh thành, Quang Toản vô cùng vui mừng lập tức hồi Văn Kỷ dẫn đầu sứ bộ qua Châu Âu kéo dài gần mười một tháng lần này không chỉ đến Anh mà còn đặt chân qua Tây Ban Nha, Pháp, Phổ, Áo Hung, Octoman, rồi xuống Ý, theo sự dẫn kiến của linh mục Sâm ra mắt Giáo hoàng Piô VI, đến các nơi ông đều trình quốc thư, dự tiệc gặp mặt của quý tộc các nước, có những lúc ông bị quý tộc Châu Âu nhạo báng là chú lùn, Trần Văn Kỷ cho hiệp sứ Trần Danh Tuấn dùng kiếm khiêu chiến với các tay kiếm ở đó, lúc này ở Châu Âu đấu kiếm rất được hoan nghênh, nó còn được coi là cách để các quý tộc giải quyết mâu thuẫn với nhau hoặc dành lại danh dự khi cho rằng đối phương đang xúc phạm mình, lại rất coi trọng kết quả, Trần Văn Kỷ khéo léo tạo được tiếng vang làm cho người Châu Âu chú ý đến Đại Việt, quốc gia phương đông khác ngoài Ấn Độ, và Thanh Quốc, đặc biệt nó chẳng thể dễ dàng bị người khác nhạo đi này của Trần Văn Kỷ đặc biệt nhận được sự quan tâm của các nhà tư sản Châu Âu, nhất là những người làm mậu dịch hàng hải, nhiều người đến gặp riêng ông hoặc thông qua chính phủ để tìm hiểu về Đại Việt, khi họ biết sự liên hệ giữa thương thương đội nhà Smith và Đại Việt lại càng tỏ ra hứng thú, quyết định trong thời gian sớm nhất sẽ gửi tàu buôn của mình sang đó. Gặp những chuyện như vậy Trần Văn Kỷ giao hết cho Phạm Viễn giải quyết. Lão không quên, chia ra gửi sinh viên đến học ở những trường đại học lớn của Châu Viễn thông qua nhiều con đường mua về được hai chiếc tàu chiến tuyến Ship of the line trang bị hai bên nạm thuyền 54 ụ pháo, bốn chiếc thương thuyền có vũ trang loại 1000 tấn, cộng thêm một chiếc mua trước đó từ Amina Smith tổng cộng hắn có 5 chiếc thương thuyền, 200 thợ thủ công nhiều loại ngành nghề, 100 thủy thủ và lính đánh thuê thích mạo hiểm, 15 cử nhân, kỹ sư ở các ngành như toán học, vật lý, hóa học, sinh vật học, địa chất, thiên văn, khảo cổ, đa số đều chỉ có thể hoạt động sư phạm là chính, chỉ có ba người là biết về cơ khí. Quang Toản giao hết những người này cho Nguyễn Phượng Hiền để nàng giúp họ trong thời gian ngắn học được tiếng Việt. Sau đó tùy theo tình hình chuyên môn của từng người mà đưa đến làm việc ở các nơi, các kỹ sư, cử nhân giao cho Thomas quản lý, tạo thành một nhóm làm việc đa chức công mua về 4 bộ máy hơi nước loại do Jame Watt thiết kế, mười ngàn khẩu súng trường súng kíp, đặc biệt là mua được nhiều bộ công cụ sản xuất súng trường, dụng cụ làm trong cơ khí, khiến Quang Toản hết sức vui mừng, có những công cụ này tương lai hắn có nhiều hơn trợ lực phát triển cơ khí máy. Lại không nghĩ súng trường dễ mua như vậy, hắn đã quên rằng Châu Âu lúc này chỉ cần có tiền thứ gì cũng có thể mua được, kể cả súng trường và tàu chiến những mặt hàng này không do chính phủ quản lý mà do các công ty tư nhân quản lý, chính phủ muốn có súng cũng cần tiền để mua lại từ các hãng sản xuất ra còn có nhiều loại hóa chất, dụng cụ phòng thí nghiệm, hai mươi tấn thép loại tốt nhất hiện tại của Anh quốc, nhiều giống vật nuôi cây trồng, cả sách vở bản đồ, cùng nhiều loại vụn vặt khác. Quan trọng hơn cả là thư hồi đáp từ các quốc gia, nước Anh tỏ ra một chút khách sáo, nước Pháp và Tây Ban Nha hời hợt thậm chí chỉ qua loa, do một viên trợ lý ngoại giao hồi đáp đơn giản vì hai nước này thật ra là một, đang trong buổi chính trị rối ren, lại đã ký hiệp ước tương trợ với Chúa Nguyễn, cũng đồng nghĩa với việc đang ở thế đối lập với nhà Tây Sơn. Nước Phổ, Áo Hung, Octoman khá nhiệt tình muốn trao đổi đại sứ giữa hai bên càng sớm càng tốt, tỏ ra chào đón du học sinh đến học tập và hứa sẽ hỗ trợ chỗ ăn ở. Ngoài ra còn nhận được sự ủng hộ chân thành từ Giáo hoàng Piô VI cũng hứa sẽ giúp đỡ giúp học sinh nơi ăn chốn ra chuyến đi của Trần Văn Kỷ đã đem lại rất nhiều lợi thế cho Đại Việt về lâu về dài, thành công nhất là tạo được sự chú ý của Tây phương giúp thu hút mậu dịch tăng trưởng nhanh trong thời gian được súng ống, Quang Toản liền phân phát cho Lạc Việt quân, ra lệnh ngày đêm luyện tập xạ kích, đưa cho Trần Quang Diệu một ngàn cái, lại đưa cho Đặng Văn Long một ngàn cái, số còn lại tức tốc gửi cho Võ Văn Dũng, kêu lão cho binh sỹ tổ chức luyện tập, giữ vững phòng tuyến, quan sát phản ứng của đối phương. Riêng về máy hơi nước Jame Watt, Quang Toản lệnh Phan Thuận, và nhóm nghiên cứu đa chức năng Thomas để họ tìm hiểu nguyên lý nhằm phỏng chế ra những loại máy hơi nước kiểu mới, công suất lớn hơn, phục vụ cho nhiều mục đích khác nhau. Mà mục tiêu đầu tiên là làm ra máy dệt chạy bằng động cơ hơi máy hơi nước còn phải tổ chức nhân công sản xuất súng trường, thực tế Quang Toản chẳng có hứng thú chút nào khi nhìn thấy loại súng này, bắn chậm, độ chính xác thiếu, xạ trình tệ hại, gặp trời mưa thì chỉ còn tác dụng của một cây gậy có gắn dao, mức độ chính xác trong 100 mét là ba mươi phần trăm, tức là phải bắn bốn phát mới trúng được một phát, thời gian bắn một phát đạn cần từ hai đến ba phút, tức là để bắn bốn phát đạn cần 8 đến 12 phút. Trong thời gian 10 phút đó quân địch đã có thể di chuyển được 350 mét 35 mét/phút tốc độ đi bộ thon thả, bảo sao Quang Toản không bĩm môi khinh thường cho được. Hắn ước lượng, nếu để một đội quân dùng loại súng trường này chiến đấu với một toán kỵ binh dùng đao có quân số tương đương không sử dụng chiến thuật hay địa hình, kỵ binh chắc chắn sẽ dành thắng lợi, còn nếu là khinh kỵ binh dùng mâu hoặc cung kỵ binh, lại càng khỏi phải bàn, lúc này hắn mới biết tại sao ở Châu Âu, vào thời điểm này kỵ binh Cossack vẫn là vua chiến trường. Quang Toản vốn không định đem súng này cho tân quân nhưng nếu để luyện tập xạ kích thì chắc được, với lại lúc này đây tân quân chẳng có vũ khí nào tốt hơn để tập luyện, ngoài lựu đạn và xa pháo. Quang Toản cho Phan Thuận sản xuất súng trường này mục đích đầu tiên làm cho công nhân tập luyện nâng cao tay nghề, sau lại để binh lính quen dần với vũ khí nóng và tập luyện xạ kích, còn chuyện áp dụng nó vào vũ khí chính rồi đem ra chiến trường, Quang Toản trong bụng luôn tỏ ra khinh thường, cho đó là sỉ nhục đối với hắn, có thể xảy ra ở đâu nhưng đối với quân đội trong tay hắn chắc chắn không thể xảy ra. Hay có thể nói điều đó làm cho hắn chướng mắt, khi trong tay hắn có hai mươi tấn thép tốt của Anh quốc, có đầy đủ các hóa chất, lại đủ công cụ cơ khí, có nhân công đông đảo và chăm chỉ, lại nắm trong tay kỹ thuật kiến thức súng ống của thế kỷ 21, điều kiện tốt hơn rất nhiều so với Cao Thắng chống Pháp lúc sau điểm Cao Thắng chống pháp, đã có thể làm ra súng trường nạp sau sử dụng đầu đạn nằm chung vỏ đạn đồng, trong điều kiện trốn chui trốn nhủi ở rừng sau, thiếu thốn trăm bề, bên cạnh chỉ được trăm thợ rèn có kinh nghiệm mười năm làm cuốc, vài cây búa. Trong khi đó nền khoa học kỹ thuật của người Việt năm 179x so với năm 188x không có gì thay đổi, Quang Toản không tin thợ thầy trong nước lúc này không thể làm ra súng tốt hơn của Cao Thắng nhất là khi có sự thúc đẩy từ đến đó Quang Toản cho gọi Thomas đến, nói với ông ta về hạt nổ và thuốc nổ không khói, Hạt nổ là loại thuốc nổ mồi rất nhạy nổ có thành phần gồm Fulminate thủy ngân, Antimony sulfide, Potassium cholorate, và bột thủy tinh. Còn thuốc nổ không khói là loại thuốc nổ mà thành phần chính xoay quanh Nitrocellulose hoặc Nitroglycerine làm cho chúng đông kết vào các loại chất tơ xốp như bông thuốc súng, rong biển, xốp, sợi các loại… loại này có sức công phá mạnh dùng chúng làm thuốc nổ chính thay thế thuốc nổ đen hiện hành. Thomas sau khi nghe chẳng tin lắm, nhưng cũng vì thấy mức độ nghiêm túc trong lời nói của Quang Toản nên theo đó mà làm thử, chủ yếu vẫn là Quang Toản thực hiện, lão ở bên cạnh xem hắn nói và phụ giúp đo lường vì Quang Toản không quen dùng loại công cụ, cổ lổ sỉ như thế này, ít ra, trong mắt hắn là như vậy. Nhìn cách Quang Toản thành thục tỉ mỉ thực hiện các thao tác trong phòng thí nghiệm, trong mắt Thomas nó như những vũ điệu tuyệt diệu vậy, lão cảm thấy tiếc cho thế giới hóa học khi Quang Toản tỏ ý từ chối không theo lão vào trong phòng thí nghiệm’. Lại nói, đối với người khác làm việc với những chai lọ hóa chất trong phòng thí nghiệm là một loại công việc tẻ nhạt làm người khác hoa mắt nhức đầu đừng nói đến việc điều chế ra thuốc nổ, là loại công việc vô cùng nguy hiểm, nhưng đối với người trong cuộc như Quang Toản, chẳng có mấy khó khăn vì tỉ lệ và thành phần cũng như cả quá trình này ở kiếp trước hắn thi đi thi lại không biết bao lần, lần nào cũng đạt điểm tuyệt đối, không có chút sai sót, nếu có sai sót chắc cũng chẳng cần đến điểm nữa, vì bùm’ một cái mọi thứ chỉ còn lại vài mẫu thịt ra lâu nay Thomas cũng nghiên cứu chất nổ dựa trên Nitrocellulose nhưng lão không cách nào điều khiển nó, vẫn luôn xảy ra tình trạng không kiểm soát được mới khiến lão thê thảm suốt thời gian dài, nay Quang Toản nói đến lão cũng có một chút chính kiến đem ra, Quang Toản nói với lão Nitrocellulose phải được kết hợp với các chất hấp thu trơ, như tảo biển, xốp hay sợi đay mịn, mới làm cho nó trở nên an toàn và dễ sử dụng khi thu được sản phẩm, Quang Toản cho đưa ra làm thí nghiệm, hắn thiết đặt một giá búa có thể điều kiển cho đầu búa tác dụng lực vào vị trí định sẵn, tại đây có thuốc nổ mồi và thuốc nổ trắng, khi Quang Toản cho cắt đầu dây giá búa đập xuống bật tia lửa, tạo ra tiếng nổ ầm oanh động, giá búa thí nghiệm trở thành sắt vụn, vụ nổ chẳng sinh ra một tí khói đen nào, có lẽ Quang Toản để khối lượng chất nổ hơi nhiều, Thomas há hốc mồm kinh ngạc mãi không ngồi dậy được. Quang Toản mỉm cười thành công. Có thêm người trợ hứng nên đời sống tinh thần được tăng gia vị, Phượng Hiền đi theo hắn học được không ít bài hát, nàng còn hát cho mẹ hắn nghe khiến bà cười không ít, bữa cơm thường ngày tại cung Trường Thọ tăng thêm người càng thêm vui, hắn vốn định mời thêm cả Lê Ngọc Hân qua cùng dùng bữa cho ấm cúng nhưng thấy tạm thời khoảng cách hai bên chưa phải quá Trần Văn Kỷ và Phan Viễn bận tối tăm mặt mũi, lão Kỷ bận không nói, còn Lão Viễn đúng là bận tối mặt, may sao chuyện xuất nhập hàng, tính toán sổ sách đã có con gái lão Phan Hải Yến giúp dùm. Trước chuyến đi xa lão phải lo lắng chu toàn cho công việc ở nhà, mở rộng thêm nhiều khung dệt, xây dựng kho bãi, mướn nhân công, Quang Toản dặn lão Phúc mang thêm cho ông ta mấy tên thái giám trong cung ra phụ giúp mới phần nào ổn đến khi chưa thể đưa máy dệt hơi nước vào sản xuất thì phải dùng tạm khung dệt theo lối cũ, cộng với kĩ thuật dệt ba người do lão Viễn nghĩ ra để đáp ứng nhu cầu trước mắt cung cấp sản phẩm cho đám thương buôn nhà Smith. vì nhu cầu rất lớn nên không cung ứng đủ hàng Quang Toản nghĩ đến chuyện cho Phan Viễn thành lập hội nhà buôn tơ lụa mà thành viên chủ yếu là các ông chủ người việt, bí mật giới thiệu cho họ kỹ thuật dệt ba người để tăng nhanh sản lượng hàng hóa. Tuy rằng về lâu dài bí mật này sẽ bị truyền qua nhà Thanh nhưng đến lúc đó Quang Toản đã có thể cho xây dựng nhà máy dệt vải hơi nước năng suất hằng trăm lần, khi đó cái kỹ thuật dệt hiện tại coi như không còn ý nghĩa nữa đang lúc khuyến khích người dân trồng dâu nuôi tằm Quang Toản bỏ tiền túi cho thu gom rất nhiều tơ với giá cao, khiến trong dân gian mọi người bắt đầu có xu hướng trồng dâu để tăng thêm thu nhập, nhất là đám phú nông, vì có vốn nên ra tay nhanh nhất, người dân cũng chẳng chậm chân, những người đang có đất bỏ hoang không trồng trọt được lúa do thiếu nước thì nhanh chóng trồng cây dâu xen kẽ khoai lang. Những hộ vừa được nhận đất cũng chẳng chịu kém cạnh, có nơi chính triều đình chưa kịp phân đất người dân đã kéo lên tận quan phủ để đòi suýt nữa gây nên bạo loạn, may sao Ngô Thì Nhậm là người cứng rắn lão tuyên bố ở huyện phủ nào không phân đất kịp thể để cho dân náo loạn tất cả quan lại nơi đó sẽ bị cắt có chút vượt quyền nhưng Quang Toản đã giao hoàn toàn việc này cho lão, cộng thêm trên triều lúc này Ngô Thì Nhậm là một trong những nhân vật thét ra lửa có uy tín rộng khắp các tầng lớp sĩ phu Bắc Hà còn ai đứng ra chống đối chuyện này. Quang Toản nhận được không ít tấu chương kể tội Nhậm vượt quyền nhưng hắn không nói gì, xem như đang ủng hộ lão. Tuyên bố được phát đi khắp nơi khiến cho đám quan địa phương không thể ngồi yên. Cũng có một vài nơi xảy ra náo loạn nhưng không nhiều, chỉ chục vụ, vì thế số quan lại bị cắt chức trong vụ này không ít. May sao nội loạn không có tổ chức mà chỉ mang tính tự phát tức thời nên không gây ra hậu quả nghiêm chuyện này Quang Toản nhận ra được sự yếu kém trong hệ thống truyền đạt thông tin từ trung ương đên các địa phương của nhà Tây Sơn, nhà Nguyễn sau này tuy rằng chẳng phát triển công cụ truyền tin gì nhưng họ đã cho xây dựng hoàn thiện các dịch trạm từ Bắc chí Nam, cứ năm mươi đến một trăm dặm lại có một dịch trạm, như vậy thông tin truyền đi sẽ nhanh hơn. Khi có thiên tai hay chiến tranh, sẽ giúp triều đình nhanh chóng nắm tình hình và cấp tốc chỉ đạo, giống như lần trước, người dân bị bão lớn mất hết nhà cửa như vậy nhưng phải gần hai tháng sau triều đình mới hay tin, cho thấy sự yếu kém của nhà Tây Sơn trong việc này tương lai sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng như thế đã bàn chuyện với Nguyễn Thế Lịch, kêu lão nhanh chóng hoàn thiện các dịch trạm theo mô hình như của Nhà Nguyễn sau này. Có chút hạn chế trong phần cung ứng ngựa nhưng không phải là không thể giải quyết, lão định kèo nèo với hắn chuyện kinh phí, bị hắn nhắc khéo đến món lợi sắp tới từ vụ phát hành tiền làm lão nhanh chóng thụt lại. Sắp đến phát hành tiền đồng, Bộ Hộ của lão thu lợi không ít lão còn phàn nàn chuyện gì nữa, kể ra đây là thông tin vui nhất mà đám bộ hộ nhận được suốt mấy năm qua, khiến ai nấy đi làm mừng vui ra mặt, nhất là công thần Nguyễn Tông Phú đi đâu cũng được đám Bộ Hộ tiếp đón tận tình còn nồng nhiệt hơn tiếp đón lão thượng thư Nguyễn Thế ra cũng không phải Nguyễn Tông Phú rảnh rang gì để đi đây đó chờ người khác chào đón, lúc này lão chạy đôn chạy đáo khắp nơi nhằm xây dựng hệ thống tiền trang, công việc nhiều không thua gì Ngô Thì Nhậm, lấy đâu sức chú ý người khác tiếp đón lão như thế nay hắn dời giá đi ra khỏi nội Toản đệ.. ah không Toản ca, hôm nay huynh định đi chỗ nào?- Cứ đi rồi biết, muội hỏi nhiều quá rồi khổ với cô nàng này, suốt ngày hỏi không luôn mồm, nhất là mấy cái lời bài hát, chẳng chịu ghi chép gì mỗi lần đều đi theo hỏi lại nhưng kỳ quái là chẳng bao giờ thấy nàng hỏi một vấn đề đến lần thứ ba, đừng nói cô nàng này chỉ nghe hai lần liền nhớ chứ. Hắn có chút thắc mắc nhưng chẳng muốn hỏi, vì chẳng muốn thấy bộ mặt ra vẻ đàn chị của nàng lúc đấy, có một chuyện hắn đành công nhận với lòng là nàng hát thật hay, hơn xa đám ca sĩ chỉnh âm ở kiếp trước nhiều. May sao nàng chỉ biết hát đúng điệu mà hắn dạy, còn nếu nàng tự mình cover nữa thì hắn chắc phải phục sát cùng cũng đến được chỗ công bộ, vũ khí ti Phan Thuận đứng sẵn đây đợi Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn Các khanh bình thân Tạ ơn Hoàng Toản nhìn về phía Phan Thuận Khanh cho người báo lựu đạn đang sản xuất khi đem ra thử nghiệm có vấn đề?- Đúng vậy thưa bệ hạ, số lượng nổ khá ít, trăm quả đem ra thử nghiệm chỉ khoảng bảy mươi quả phát nổ. Chúng thần đã cho làm cẩn thận nhưng tỉ lệ phát nổ không tăng lên bao nhiêu. Quang Toản nghĩ chuyện lựu đạn có nổ hay không chủ yếu phụ thuộc vào tỉ suất nén và ngòi nổ, những vấn đề khác không mấy ảnh hưởng là mấy. Hắn nhất thời cũng không nhớ ra mình sai ở chỗ nào, phải biết lúc ra chiến trường tỉ lệ nổ của đạn dược chính là máu và sinh mạng. Quang Toản kêu Phan Thuận đưa ra bãi thử chỉ khi nhìn tậm mắt hắn mới chuẩn đoán được nguyên thử phía sau xưởng sản xuất binh khí khá rộng, mười người cầm trong tay lựu đạn tháo chốt ném mạnh về phía bãi đất trống, Quang Toản theo thói quen ở kiếp trước dùng tay che tai cúi người thấp xuống, một phan ứng tự nhiên của người lính khi phục vụ trong quân ngũ lâu năm. Chờ một hồi chẳng thấy tiếng động gì cả đến khi hắn buông tay xuống mới nghe tiếng nổ của lựu đạn, mấy lần thử sau cũng như vậy, chỉ khoảng bảy tám quả phát nổ tầm sát thương giảm sút nhiều so với tính toán của hắn, chỉ khoảng ba mét xung quanh mới tạo ra sát thương trí hắn ra tất cả mọi người lần đầu trông thấy khả năng sát thương của đám lựu đạn này đều ngạc nhiên không ngớt, cô nàng Phượng Hiền thậm chí lăng xăng đòi ra tự tay thử nghiệm, bị hắn và đám Phan Thuận nhất quyết gạt đi mới chịu thôi, chuyện nguy hiểm như vậy ai dám để nàng ta đi thử cơ Cái này chính là thứ ca gọi là lựu đạn sao?- cô nàng quay sang hỏi hắn, hắn cũng gật đầu cho qua chuyện, hơi đâu đi trả lời mấy câu hỏi bất tuyệt của nàngQuang Toản cẩn thận tháo gỡ một trái lựu đạn to như chai nước Dr. Thanh cẩn thận xem xét cô nàng Phượng Hiền đương nhiên không bỏ qua cặp mắt hau háu nhìn các thao tác kỳ lạ của hắn, cuối cùng đưa ra kết luận đây là do thuốc nổ mồi không đủ tiêu chuẩn. Rất nhiều người không phải trong chuyên nghành nên không biết trong một vỏ đạn không chỉ chứa một loại thuốc nổ thường là TNT thật ra trong đó cần một số loại chất nổ khác có tính nhạy nổ cao để làm kíp nổ hay lượng nổ mồi, làm cho quá trình nổ của lựu đạn xảy ra nhanh hơn cùng một tượng một cách dễ hiểu hơn, khi ta đi cắm trại muốn nhóm lửa, nếu chỉ có những thanh củi to thì sẽ rất khó nhóm, trong trường hợp đó cần những thứ dễ bén hơn để làm dẫn như giấy, lá cây… điều này cũng tương tự cho trong đạn dược. Muốn hiệu quả phải có chất dẫn nổ hợp lý, nếu không lựu đạn ném ra cả phút sau mới nổ như vừa rồi, lại còn quả nổ quả không thì chẳng có tác dụng gì đáng kể của lựu đạn, nên dùng từ mìn hay địa lôi thì thích hợp hơn. Trước đây hắn cứ nghĩ tại sao vào những năm này người ta ít sử dụng lựu đạn đến thế, bây giờ mới hiểu được cái nguyên nhân sâu xa trong đó. Xem ra cái dự án lựu đạn này đành tạm gác lại Khanh còn bao nhiêu quả như thế này?- Quang Toản quay sang hỏi Phan Thuận- Khởi bẩm Hoàng Thượng! Còn khoảng năm ngàn quả?Năm nghìn quả trong thời gian ngắn như vậy theo kiểu hoàn toàn gia công không phải là ít, xem ra lão bỏ không ít công sức vào chuyện này, ngoài việc chế tạo lựu đạn lão còn phải đáp ứng nhu cầu về công cụ khai mỏ ngày càng tăng của Phạm Công Thiệu, tuy thời gian này thợ thầy trong xưởng của lão tăng không ít nhưng khối công việc không hề đứng tại chỗ mà ngày càng tăng cao theo xu hướng nhân rộng công việc khai khoáng Khanh cứ tiếp tục cho người duy trì sản xuất, chuyện chậm nổ hay không nổ trẫm sẽ có cách giải quyết sau, cứ mạnh dạn mở rộng khi thấy thiếu người, chuyện tiền công khanh không cần lo Tạ ơn Hoàng Thượng chỉ dạy!Kể ra trong đám người thuộc hạ của hắn Phan Thuận là người câu nệ nhất, cũng không trách lão được, số lần bàn chuyện giữa quân thần là không nhiều đấy. Đám lựu đạn này tạm thời không thể ra chiến trường đánh công kiên nhưng sử dụng vào mục đích thủ trận doanh hay dùng trong luyện tập cho tân binh sẽ không tệ chút nào. Bởi vậy hắn vẫn muốn tiếp tục sản đến tân quân hắn mới nhớ, vì không thể chờ đợi quân của tướng Diệu trở về để tuyển chọn binh lính nên Quang Toản cho Phan Văn Lân tuyển từ đám thành vệ quân và cấm vệ quân ra thêm hơn ba trăm người, cộng thêm bảy trăm người trước đó là được hơn ngàn Toản cho chia làm bốn đại đội tầm hơn hai trăm năm mươi người theo thứ tự một lẻ một, một lẻ hai, mộ lẻ ba, một lẻ bốn, do bốn người làm đại đội trưởng là Trần Quách Tĩnh, Đỗ Quốc, Hữu Nam, Dương Thiếc. Các vị trí còn lại bên dưới tự mình bổ nhiệm phân chia. Đám người Trần Quách Tĩnh không mấy hài lòng với cách đặt tên này, xin hắn cho đổi cái tên gì cho có khí thế hơn, nhưng hắn chỉ cười nói chuyện này sẽ để sau, khi làm lễ thành lập tân quân sẽ có đáp ánSau một hồi bàn luận và tìm hiểu với đám Phan Văn Lân Lê Quang Hưng cùng mấy người Đỗ Quốc, Hữu Nam, Dương Thiết, Trần Quách Tĩnh. Cuối cùng quyết định lấy biên chế theo đội hình năm năm cho dễ tính, lại phù hợp với lối cầm quân hiện tại của các tướng soái Tây Sơn, theo đóMột tiểu đội có mười người trong đó có một tiểu đội trưởngNăm tiểu đội hợp thành một trung độiNăm trung đội hợp thành một đại đội………..Cứ năm năm như vậy mà tính lên, nhưng hiện tại chỉ dừng ở cấp đại đội mà thôi. Sau khi phân chia xong Quang Toản tạm thời cho họ tập kết bên cạnh một mảnh đất trống bên sông Hương gần Hoàng cung lệnh cho họ nhanh tự mình xây dựng doanh trại sau đó sẽ làm lễ thành lập tân 10 tháng 2 năm 1795 bên bờ sông Hương êm đềm chứng kiến cảnh tượng một đội quân mới ra đời mà sau này làm cho biết bao vùng đất đậy dự buổi lễ thành lập tân quân không nhiều chỉ có Lê Văn Hưng, đô đốc Tuyết, đô đốc Lộc, đô đốc Bảo. Nguyễn Phượng Hiền với tư cách là khách mời, còn chủ trì buổi lễ chính là Phan Văn Lân và Trần Quách Tĩnh. Một khán đài lớn được xây dựng tạm thời để làm nơi an tọa và phục vụ buổi Toản đứng lên hỏi Các ngươi là ai?- Là quân Tây Sơn! Quân Tây Sơn!- mấy người có kinh nghiệm phục vụ trong quân trại lâu ngày liền cất cao giọng trả Sai! Kể từ hôm nay các ngươi không còn là quân Tây Sơn, kể từ hôm nay các ngươi là binh sĩ Đại Việt ta, chiến đấu vì Đại Việt ta, nay ta ban cho các ngươi cái tên mới, cái tên sẽ làm cho các ngươi kiêu hãnh. Từ hôm nay gọi các ngươi là quân Lạc nói đến đây Quang Toản vung tay lên một lá cờ lớn nền đỏ, ở chính giữa có thêu hình cánh chim lạc màu vàng đang đuổi theo một ngôi sao năm cánh cùng màu hướng về cán Từ nay ngọn cờ cánh chim lạc này đi đến đâu bước chân các ngươi quân Lạc Việt sẽ đi theo đến đó bảo vệ quê hương, bảo vệ đồng hắn chỉ tay vào ngọn cờ mà nói- Bảo vệ quê hương, bảo vệ đồng bào, bảo vệ quê hương, bảo vệ đồng bào. – đám quân sĩ phía dưới hô to, tất cả mọi người nhìn thật kĩ lá cờ bay phấp phới in hình cánh chim lạc như để ghi nhớ nó trong đó Trần Quách Tĩnh lên đọc mười tám điều trong pháp chế quân Lạc Việt, những cái này đa số hắn sao chép lại của QDND ở kiếp trước, có bổ sung thêm một số điều bắt buộc nhưQuang Toản là thống soái tối cao của quân Lạc Việt, mọi mệnh lệnh của thống soái tối cao chính là mệnh lệnh không thể Lạc Việt trực tiếp nằm dưới sự chỉ đạo của thống soái tối quân Lạc Việt tất cả không phân biệt cấp bậc đều gọi nhau bằng hai tiếng “đồng chí”.Quân Lạc Việt chiến đấu dưới ngọn cờ cánh chim lạc khi có ngọn cờ vung lên là vẫn còn chiến đấu, ở đâu có nó ở đó có sự bảo vệ của quân Lạc Lạc Việt từ nhân dân mà ra, sống và chiến đấu vì nhân dân, vì tổ quốc thân yêu dưới yêu cầu của thống soái tối cao……Phần còn lại là ăn cắp bản quyền từ kiếp trướcQuân Lạc Việt tạm thời tại chỗ huấn luyện dưới sự chỉ đạo của Phan Văn Lân, tập hành quân di chuyển và ném lựu đạn, đây là chương trình huấn luyện đầu tiên trước khi súng đạn được mang về. Kể ra còn khá nhiều thứ cần hoàn thiện từng bước, đầu tiên là mũ áo dày dép, sau là xây dựng hoàn thiện đội hình đội ngũ, khẩu lệnh. Hắn quẳng cho Phan Văn Lân một cuốn sổ trong đó ghi mấy cái khẩu lệnh mà hắn đã chỉnh sửa cho phù hợp với điều kiện hiện tại, dặn lão cứ theo vậy mà điển mới của quân Lạc Việt khiến nhiều người bất ngờ, nhưng tò mò nhất trong đám người này vẫn là Phượng Hiền, nàng ta cầm lấy mà đọc lâu lâu nhíu mày liếc nhìn sang hắn, khi biết pháp điển này là do chính tay hắn viết ra. Không biêt yêu tinh này có làm cái trò quỷ gì nữa không đây. Quang Toản mừng rỡ với thành công mới đến từ thuốc nổ, lệnh cho Thomas cứ dựa vào đó mà nghiên cứu cách sản xuất công nghiệp, đặc biệt căn dặn lão cách xử lý và những quy tắc an toàn liên quan đến hai loại thuốc nổ này, từ sản xuất cho đến bảo quản, di chuyển và sử dụng, hắn nhất nhất ghi ra bắt lão cứ y theo đó mà thực hiện, Quang Toản cho Phan Thuận và Thomas lựa chọn những nhân viên cẩn thận nhất, dành thời gian để học tập về an toàn lao động trong lúc chờ đợi công nhân xây dựng xưởng sản tay Phan Thuận công nhân làm việc ngày càng đông, các hạng mục sản xuất ngày một nhiều, thành Phú Xuân trở nên chật hẹp không đáp ứng đủ nhu cầu sử dụng, hắn lại chưa nghĩ đến việc cho mở rộng kinh đô, đành sắp xếp một khu vực trống trải rộng hai dặm vuông trên một quả đồi cách Phú Xuân chín dặm về phía tây, Quang Toản cho công nhân xây hai lớp tường cao ba mét cách nhau một mét có thép gia cố, ở giữa đắp cát đá, như vạn lý trường thành thu nhỏ, lính tuần tra có thể đi trên tường thành, cách năm mươi mét có một trạm gác, phía ngoài tường còn sắp đặt trạm gác ngầm, lính tuần tra có mang theo chó săn, an ninh bảo đảm tuyệt trong xây dựng nhiều nhà xưởng san sát nhau, có cả nhà kho và nơi nghỉ ngơi cơm nước cho công nhân, có phòng thí nghiệm, có sân bãi phục vụ cho việc thử nghiệm, riêng xưởng sản xuất thuốc nổ được đặt cách ly xa hơn so với các nơi khác, nơi đây được canh giữ cẩn mật, phát hiện người không có phận sự đến gần trong khoảng trăm mét liền giết chết bất luận tội, trở thành chỗ cơ mật tuyệt đối, hơn cả hoàng cung. Các nơi được liên kết với nhau bằng những trục đường vuông vức như bàn cờ, Quang Toản hướng dẫn Phan Thuận và Phan Viễn sắp xếp nhân công và nhà xưởng sao cho hợp lý chia ra từng khâu theo cách sản xuất dây chuyền, đầu tiên nhằm tránh để lộ bí mật công nghệ ra ngoài sau lại giúp tăng năng suất lao động. Quang Toản còn cho làm đường nối liền từ đây về Phú Xuân, đặt tên gọi là vùng Công Nghiệp Quốc Phòng, trong tối lại gọi là Vùng Cấm 2. Ngoài sáng Trần Quách Tĩnh cho quân bảo vệ ngàn người, Dương Thiếc kiểm soát người ra vào, trong tối Trần Đình Tâm xếp người tra xét, Quang Toản hoàn toàn có thể yên tâm về mức độ bí mật nơi nói để xây dựng công trình như vậy Quang Toản cần thuê mướn rất nhiều nhân công, may sao lúc này Amina Smith đưa đến cho hắn một đề nghị không tồi, hằng tháng Quang Toản phải cung cấp cho hắn 2000 mét vuông gương soi, đổi lại hắn đem đến cho Quang Toản 10000 nole. Quang Toản thấy cuộc làm ăn này mình có lời chán, lại nghĩ đến vấn đề lâu dài nên đưa ra một vài yêu cầuĐầu tiên ưu tiên nhận nô lệ là gia đình, yêu cầu phải có ít nhất một người trong độ tuổi lao hai không phân biệt chủng tộc, giới tính hay tôn giáo, mỗi người trong độ tuổi lao động sẽ tính một đơn vị noleThứ ba những nole là biết làm mỏ hoặc mang theo gia đình được tính hai đơn vị, thợ thủ công, công nhân có nghề được tính ba đơn vị, thủy thủ được tính bốn đơn vị, người trí thức được tính năm đơn bốn Nole không được có tội phạm nguy hiểm. Nole phai còn khả năng lao năm cứ 2,5 mét vuông kính đổi lấy 10 đơn vị nole, hoặc theo giá cả tương đương tính theo thị trường Đại Việt mỗi đơn vị nole 50 lượng Amine đặc biệt hí hửng với điều kiện này, chẳng do dự mà đáp ứng, thật ra Quang Toản đã quên mất giá cả gương soi hiện tại ở Châu Âu là 1000 lượng bạc một mét vuông, đắt gấp năm lần giá Quang Toản bán ra, cuộc mua bán này Smith Amine lời to, nhưng trong mắt Quang Toản thì hắn mới là lời, có gì lời bằng mỗi tấm gương soi đổi được bốn từ đó ngoài Smith Amine, Quang Toản kí với hằng loạt thương đoàn khác những điều khoản tương tự, hàng tháng đưa đến cho hắn vài vạn sức lao động mới, trong đó không thiếu nhiều người có tay nghề tốt, đến từ nhiều chủng tộc và quốc gia khác nhau. Đại Việt trở thành thị trường thu hút nole nhiều thứ hai chỉ sau Bắc năm sau đó, khi nole nhiều, lại đa dạng phức tạp, dẫn đến việc quản lý trở nên khó khăn, không khéo còn có thể đau đầu vì gặp nổi loạn, cộng thêm việc Quang Toản bị ảnh hưởng đến các vấn đề nhân quyền và dân quyền ở kiếp trước, nên hắn đưa ra nhiều quy định có lợi cho nole, đầu tiên là để thu lòng người, thứ hai lại để nole có mục tiêu phấn đấu giúp họ yên tâm làm việc không quậy phá. Sau lại dễ cho người dưới dễ quản lý. Quang Toản quy địnhĐiều một những nole thông qua con đường mua bán khi đến với Đại Viêt nghiễm nhiên trở thành một thành phần của Đại Việt, trung thành với hoàng đế Đại Việt, không được hai lòng. Chỉ một mình và duy nhất Hoàng Đế được quyền sở hữu nole trên toàn lãnh thổ Đại hai Mỗi Nole được cung cấp thẻ bài ghi đầy đủ thông tin về người đó, nole phải bảo vệ tránh mất mát, nếu mất sẽ bị coi như người bất hợp pháp, những nole trước khi được cấp thẻ bài cũng được gọi là người không hợp pháp. Kể từ khi đeo thẻ bài liền gọi là nole hợp ba phát hiện có người cố ý xâm phạm, gián điệp, đột nhập vì bất cứ mục đích, người tạo ra hậu quả nghiêm trọng, người để lộ thông tin cơ mật. Vì bất cứ lý do hay mục đích đều được xếp vào nole quấy bốn nole vi phạm pháp luật tại Đại Việt sẽ bị xử theo quy định ban hành mà không cần thông qua bất cứ một tòa án năm Nole được chia làm sáu loại như sau Loại 1 nole tri thức giáo sư, tiến sĩ, cử nhân, ky sư, nhà khoa học, nhà nghiên cứu, linh mục hoặc tương đương, tướng lĩnh, lãnh đạo quan lại.. hoặc tương đươngLoại 2 nole có nghề là thủy thủ, hoặc pháo thủ, biết hàng hải, hoặc chiến binh xuất sắc biết võ nghệ, cưỡi ngựa bắn tên, có sức khỏe Loại 3 nole là thợ thủ công hoặc công nhân lành nghềLoại 4 nole biết khai thác mỏ hoặc nô lệ mang theo gia đìnhLoại 5 nole là nữ giớiLoại 6 những nole còn lạiNhững người không nằm trong độ tuổi lao động nhưng thuộc diện gia đình của nole nghiễm nhiên được coi là dân tự do. Được hưởng chế độ và phúc lợi vốn cóNole thuộc nhiều hơn một loại được chọn loại cao sáuNole thuộc loại thứ nhất và loại thứ hai được xem là công dân Đại Việt khi biết giao tiếp bằng tiếng Việt hoặc phục vụ đủ năm năm tính từ ngày cấp ghi trên thẻ thuộc loại thứ ba được tự do khi phục vụ đủ hai năm và biết giao tiếp tiếng Việt hoặc phục vụ đủ năm thuộc loại thứ tư và thứ năm được tự do khi phục vụ đủ ba năm và biết giao tiếp tiếng việt hoặc đủ năm loại sáu được tự do khi phục vụ đủ bốn năm và biết giao tiếp bằng tiếng việt hoặc phục vụ đủ 7 nơi làm việc và nơi ởNole loại 1,2 và 3, tùy theo ngành nghề mà được đưa đến nơi làm việc bố trí nơi ở tương loại 4 được đưa đến bố trí làm việc và nơi ở cố định tại gần khu mỏ được bố trí làm việc, sao cho vừa gần làng người Việt, vừa gần chỗ làm, tiện quản nole còn lại phục vụ trong các công trình phải di chuyển chỗ ở thường xuyên không cố được tự do hay không, tính từ ngày được cấp thẻ trong 15 năm không được ra khỏi huyện hoặc cấp hành chính tương đương huyện, nơi đang làm việc hoặc nơi đang sinh sống khi chưa có giấy phép của cơ quan có thẩm quyền nơi đó, nếu bị phát hiện liền bị coi là nole bỏ tám Nole đang làm việc ở vị trí nào sẽ được trả lương một nửa cho tương ứng vị trí ấy so với dân tự do làm cùng vị trí, được cung cung cấp nơi ăn chốn ở, khám chữa bệnh miễn chín Nole không được tự ý kết hôn, giữa các nole đều bình đẳng, được bảo hộ về tính mạng, giữa các nole không được xâm phạm đến thân thể, tài sản, thân nhân, riêng tư của nhau. Công dân hợp pháp không có quyền xúc phạm đánh đập xâm phạm đến thân thể tài sản gia đình của nole. Nếu vi phạm sẽ bị xử theo pháp luật hiện hành. Nole xúc phạm đến danh dự thân thể tính mạng và tài sản của công dân hợp pháp cũng theo pháp luật hiện hành dành cho công dân hợp pháp sau đó gấp hai lần mà xử có quyền tố cáo đến người quản lý và cấp lãnh đạo cao hơn để bảo vệ quyền lợi của hai mươi nole có cùng huyết thống, quê quán, ngôn ngữ, màu da được ưu tiên xếp gần nhau theo thứ tự tăng tiến tạo thành một đội, mỗi đội tự bầu ra lấy một người quản lý nhóm mình, mỗi năm đội được sắp xếp một người quản lý là dân tự sau khi được tự do sẽ được cấp phát nhà ở để sinh sống ổn định lâu dài. Điều mười Đối với nole lười biếng, người trông coi được quyền cắt lương, không cho ăn uống ngày đó, nếu nghỉ quá ba mươi ngày nole bị cấp thẻ bài lại từ đầu, ngày phục vụ trước đó được tính bằng không, cấp thẻ lại quá ba lần được cho là nole quấy bị mất thẻ sẽ được cấp thẻ bài lại từ với nole bỏ trốn, xử với nole quấy rối, xử quy định trên ngay ở điều thứ nhất nói rõ, trên lãnh thổ Đại Việt chỉ mình hoàng đế mới có quyền có nole, tất cả nole trên Đại Việt đều là sở hữu của hoàng đế, Quang Toản không muốn mở rộng chế độ nole trên cả nước, không muốn người dân có nole, cũng như buôn bán nole, và hắn không hoàn toàn coi việc đang làm là mua bán nole, mà đúng hơn là một dạng nhập cư cưỡng bức, nhằm giải quyết tình trạng thiếu lao động trước mắt, Hắn cứ nghĩ đến viễn cảnh, trong năm năm, mười năm, hoặc hai mươi năm, tới khi các nhóm nole đầu tiên trở thành dân tự do, rất nhiều dân tộc đến từ nhiều nơi khác nhau cùng chung sống trên một lãnh thổ, tạo nên sự đa dạng về văn hóa, phong phú về tập quán, lúc đó tình xã hội Đại Việt sẽ thành dạng gì, không biết có tạo nên một môi trường sống cởi mở như Hoa Kỳ ở thế giới kia. Đó chỉ là tưởng tượng của hắn trong lúc rảnh rỗi, còn thực tại vẫn còn nhiều điều cần quan tâm mà trong đó có chuyện, như thế nào để quản lý, làm sao để đảm bảo những điều khoản trên được thực hiện nghiêm chỉnh với đúng tinh thần mà hắn đem ra. Việc này cần đến nhiều thời gian và công sức đúc kết kinh nghiệm qua vô số lần thực tế mới hi vọng từng bước hoàn thiện, phải trông mong vào tương lai, còn trước mắt Quang Toản cho Phan Huy Ích thành lập cục quản lý nole để phân bổ người trông coi và quản lý nhân khẩu, cấp phát thẻ bài, xử lý rắc rối và bảo vệ quyền lợi cho lai, nhờ có nguồn lao động không ngớt này, Quang Toản thực hiện được những việc hao tốn lao động, đầu tiên là mở rộng khai khoáng mỏ, xây dựng đường sá, cảng biển, làm các công trình thủy lợi, mở rộng sản xuất xi măng sắt thép, củng cố thành trì, nhân công các ngành công nghiệp đang thiếu thốn được lấp đầy, thủy thủ mở rộng, đội ngũ trí thức gia tăng. Tham vọng của Quang Toản nhờ vậy mà gia tăng, hắn cảm giác được đường đi đến thành công có vẻ quang đãng hơn nhiều, vung tay đã không sợ bụi gai bên đó là chuyện của sau này rồi, còn lúc này đây, Hắn phải đương đầu trước thử thách mới, nếu không vượt qua thì khỏi phải nói đến chuyện sau này nữa gì cũng có hai mặt của nó, Quang Toản một lần ba phía mở chiến trường, mỗi tháng nuôi ăn thêm vài vạn người, lại được tin thất trận của Võ Văn Dũng, các phú hộ vì đó mà hạn chế bán ra lương thực, thêm việc di dân khai hoang chưa làm ra được hạt gạo nào nhưng tiêu tốn lương thực không hề nhẹ, tuy có khoai lang thay thế nhưng khoai lang nào thay thế được cơm. Lương thực lên giá, tin thất trận ở Diên Khánh báo về, chỉ sau tháng thứ nhất đã lên đến gấp đôi, tháng thứ hai liền tăng gấp bốn, Quang Toản nhất thời lâm vào thế bí chưa biết phải giải quyết như thế nào, đình thần xôn xao, ai nấy loạn cả lên, đứng ngồi không yên, đổ tất cả tội lỗi cho Võ Văn Dũng, sau đó còn ngụ ý nói, do Hoàng Thượng khi không đảo lộn mọi thứ lên làm gì’. Nghe thế Quang Toản biết chẳng thể nào trông cậy vào đám đình thần được chỉ đành thở dài ngao Toản kinh nghiệm không đủ, không đánh giá được mức độ quan trọng của lương thực ở thời đại này, như ở thế giới kia, để đánh giá sự ổn định của thị trường người ta dựa vào các chỉ số hối đoái ngoại tệ, giá vàng hay xăng dầu làm chính, còn ở thế giới này, lương thực là điều sống còn quyết định sự tồn tại của một triều lương thực tăng cao, nguyên nhân đầu tiên chính là từ việc đổi tiền, từ 600 đồng mỗi lượng bạc nay thành 1000 đồng một lượng bạc, đồng tiền mất giá bốn mươi phần trăm, trước khi đổi tiền Quang Toản đã tính toán đến chuyện này, hắn nghĩ, mất giá bốn mươi phần trăm không phải là vấn đề quá lớn, với lại dù cho mất giá tại thời điểm này cũng phải cho đổi tiền, vì các lợi ích mà nó đem lại cho Đại Việt trong tương lai là vô cùng lớn, theo suy tính chỉ chuyện mất giá bốn mươi phần trăm của tiền đồng không đủ để giá lương thực tăng gấp bốn lần sau hai tháng. Quang Toản lại quên rằng, hạ giá đồng tiền cũng đi kèm với việc giảm đi lợi nhuận của thương nhân nhà Thanh khi buôn bán với Đại Việt, nhất là mặt hàng lương thực, chở chục thuyền lương thực đầy vào Đại Việt ở thời điểm này lợi nhuận không bằng chở một thuyền tơ sợi, khi các các thương buôn người hoa giảm dần việc đưa lương thực vào tiêu thụ cũng trở thành một nguyên nhân khiến lương thực trong nước khan nhân chính ở đây là do Quang Toản trong vòng sáu tháng sau tết, đưa vào thị trường 10 triệu lượng tài chính, thông qua việc tăng lương cho binh sỹ và giải tán 10 vạn quân địa phương, làm cho đồng tiền giảm giá mạnh, lạm phát xuất hiện, rồi còn việc cung ứng miễn phí lương thực cho cả triệu di dân đi khai hoang, đẩy tình trạng lương thực trong nước đi vào tình trạng khan hiếm, khiến bộ hộ phải mở ba kho lương ở , Quy Nhơn, Nghệ An, Thăng Long, nhằm cung ứng lương thực cho các tướng sỹ ngoài biên ải, tin tức Võ Văn Dũng thất trận như giọt nước làm tràn ly, khiến các địa chủ hạn chế bán gạo, các thương buôn chỉ mua vào mà hạn chế bán ra, muốn đầu cơ tích trữ đẩy giá tăng đầu tiên trong đời Quang Toản cảm thấy hận đám gian thương đầu cơ tích trữ như vậy, chỉ hận không thể một mẻ bắt hết, đem ra pháp trường giải quyết một lần cho gọn, sau đó lục soát nhà cửa đem tịch thu hết gia sản. Nói thì vậy nhưng lý trí không cho hắn làm điều đó, hoàn toàn không thể làm, chỉ có thể tự mình nghĩ biện pháp khác để giải quyết, không trông chờ gì vào đám quan lại ở lúc này, liên tiếp những buổi lâm triều là một màn đổ tội, đùn đẩy trách nhiệm, mà nạn nhân chính là Võ Văn Dũng và Vũ Đình Tú. Rất tiếc, Quang Toản không mở miệng đồng ý, thậm chí nhiều lúc còn bao che biện minh cho hai người ngay giữa triều đình, nên tất cả chỉ dừng lại ở bắt tội, mà không thể làm gì, nhưng hắn mới là người có thu hoạch lớn nhất, lấy được sự cảm kích Võ Văn Dũng và Vũ Đình Tú, sau chuyện này, Dũng, Tú hai người trở thành cánh tay đắc lực của y, tuyệt đối nghe lời, như thiên lôi sai đâu đánh đó.

nước lạc việt ở thế giới mới