nữ lưu manh sống lại ngoài ý muốn
Lộ diện bạn gái cũ của "chồng" Minh Hằng. Yến Nguyễn 03/12/2021 - 18:00 (GMT+7) 0. Trong bộ phim mới "Mẹ Ác Ma, Cha Thiên Sứ", Minh Hằng và Jun Vũ không chỉ là tình địch mà còn mang 2 hình tượng hoàn toàn khác biệt. Tháng 12 này, phim dài tập mới của đạo diễn Vũ Ngọc Đãng
Chia sẻ. Quan tâm. "Bất kỳ ai trong chúng ta, thanh xuân cũng chỉ có một lần. Tôi đang sống ở quãng thời gian đẹp nhất đời người. Tôi muốn được diễn nhiều nhân vật, tích lũy những kinh nghiệm mới mẻ khác. Dù có thành công hay không, điều đó cũng sẽ khiến tôi ở
Phụ nữ xăm mình: Ngoài các ngôi sao đình đám như Angelina Jolie mang hình xăm rất gợi cảm, ngoài đời thực chỉ có dưới 1% phụ nữ "dám" xăm mình mà thôi. Họ đều có lý do đặc biệt cả (như xem video clip của Evanescence quá nhiều, bạn trai mất trong tai nạn lướt sóng
Vay Tiền Nhanh Iphone. Editor KInh thuếCho nên, cô vẫn luôn phải cố gắng, không ngừng. Những người không hay, chỉ biết đứng ngoài chỉ chỏ, hành vi của cô là trơ trẽn, bởi lẽ, bọn họ không phải không sai, đúng nắm chặt tay, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không vì những phán xét của người khác mà nhận thua, cô vốn là thiên nga đích thực, không phải loại gà đồng thấp Dịch đặt chiếc cốc trong tay xuống, trên mặt đất là mảnh vụn của chiếc chén, không khác chiếc cốc ở nhà là bao, Tương Tư nói rất đúng, trên thế giới này không có hai chiếc cốc nào giống nhau được, cho nên, là người vẫn sẽ luôn có sự khác chi em gái cậu vốn luôn chỉ có một, tên Châu họ Dư, vĩnh viễn cũng không có khả năng biến thành họ Thẩm tên Vũ gia, Dư Phẩm Thành đẩy cửa, đứng lặng nơi cửa ra vào nhìn vợ mình bên những mảnh vỡ của chiếc cốc.“Ôn Nhu.” Ông nhẹ nhàng gọi, chỉ là dường như linh hồn bà đã trôi dạt nơi khác, ánh mắt vẫn thất thần nhìn những mảnh vỡ bước lại gần. đứng bên cạnh bà, đặt tay lên bờ vai gầy đó, nửa năm qua, tinh thần bà ngày một kém đi, bà ấy yêu Dư Châu như vậy, bọn họ lại buộc Dư Châu phải biến mất, một đứa nhóc còn chưa đủ mười tám tuổi, còn chưa biết gì về cuộc sống ngoài đời, thân vô thế vô, nó sẽ phải làm thế nào để sống đây.“Phẩm Thành, ông nói xem Châu Châu của chúng ta bây giờ thế nào rồi, nó đang ở đâu, có được ăn no không, có mặc ấm không, có còn nhớ đến cha mẹ như chúng ta không?” Hứa Nhu nhặt từng mảnh nhỏ lên, trong mắt không kìm được mà rơi nước mắt, đứa con gái đáng thương của bà, đã ra đi nửa năm rồi, một mình con bé lăn lội ngoài đời, có thể chịu được không? Có khỏe không? Có bị bắt nạt không?...Dư Phẩm Thành thở dài, bàn tay đặt trên vai vợ ông siết chặt,” Con bé sẽ không sao đâu, bởi vì, nó là con gái của chúng ta mà.” Ông nói những lời này an ủi vợ cũng là an ủi chính mình, con gái thất lạc không một ai biết nó đang ở đâu, lòng ông không đau xót sao bé như đã bốc hơi đi, cho dù bọn họ có bí mật cử người đi tìm cũng không thấy, đương nhiên, phía bên nhà Kính Nguyệt cũng không thu được tin tức gì, cho tới giờ bọn họ cũng không muốn buông tha Dư Châu, tin tức này có lẽ lại là điều tốt, bọn họ không tìm thấy, vậy, có lẽ con bé đang an toàn ở một nơi nào đứa bé chưa từng rời khỏi vòng tay chăm sóc bao bọc của cha mẹ, lại đột nhiên mất đi sự bảo vệ đó, nhất định sẽ cực khổ, cũng sẽ hận cha mẹ vì, bọn họ không bảo vệ được nó, tuy nó có làm sai, nhưng là cha mẹ không pahir vẫn luôn yêu thương con cái mình vô điều kiện ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Hứa Nhu vội vàng lau khô nước mắt, là con gái bà đã trở lại sao, bà nở nụ cười cực kì ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại tràn đầy bi Phẩm Thành bất lực buông tay, Hứa Nhu, tại sao bà lại muốn lừa mình dối người như vậy, cô ta không phải con gái chúng ta, vĩnh viễn cũng không Nhu chạy chậm ra mở cửa.“Mẹ.” Thẩm Vũ Âm cười duyên dáng gọi bà, mà tiếng mẹ kia cũng khiến tâm Hứa Nhu tê tái lại, “Có phải đói bụng rồi không, mẹ đã chuẩn bị thật nhiều đồ ăn.” Bà nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, lại dường như đang thông qua cô để nhìn người khác, một người lúc nào cũng là cái kim trong tim bà.“Thật đói, mẹ là tốt nhất.” Thẩm Vũ Âm vui vẻ khoác tay Hứa Nhu, bà mẹ này thật quá dịu dàng, cô thật sự hâm mộ Dư Châu, có được một người mẹ như vậy, có điều, từ nay về sau đây chính là mẹ cô, mẹ Thẩm Vũ Nhu nhẹ nhàng vuốt tóc Thẩm Vũ Âm, cảm giác này, thật sự rất giống con gái của bà, kỳ thật, tinh thần của bà vẫn rất tốt, cũng không có thất thường gì, bà đương nhiên biết rõ Thẩm Vũ Âm không phải con gái mình, cũng biết vì cô ta Châu Châu mới phải rời đi, nhưng bà thật sự không cách nào chấp nhận Châu Châu đã đi, đứa con gái tâm can bảo bối của nên, bà cần con gái, cần san sẻ nỗi nhớ mong này. Dù biết, người này không phải Châu Châu của mình, nếu không, bà thật sự sẽ phát điên xin lỗi, Châu Châu, coi như Châu Châu vẫn luôn ở bên mẹ được không?Dư Dịch chậm rãi đi từ cửa vào sau, nhìn hai người trước mặt, không khỏi mím chặt môi lại, không chào hỏi gì đã bước nhanh qua họ, cô ta muốn đoạt mọi thứ của Châu Châu, nhà họ Dư vĩnh viễn không chào đón cô ta, nhưng lại không đuổi đi Phẩm Thành nhìn xuống phía cửa, ánh mắt thâm trầm phức tạp, nhưng chỉ yên lặng nhìn hai người đó, thật sự rất giống mẹ con hòa thuận, nhưng, dù tốt thế nào, cũng không thể thay thế con gái thật sự của ông được.“Dịch, đừng trách mẹ con, bà ấy thật sự rất khổ sở, bà ấy nhớ Châu Châu, nhớ đến sắp điên rồi.” Dư Phẩm Thành đặt tay lên vai Dư Dịch, ông hiểu rõ con mình, biết rõ là nó đang khó chịu, nhưng, ông cũng vậy, cái nhà này đã không còn ấm áp như xưa nữa. Bở vì, thiếu một người, lại dường như mất đi cả niềm hạnh phúc.“Con hiểu.” Dư Dịch gật nhẹ đầu, cậu hiểu mẹ rất khổ sở, nhưng, vẫn không thể chấp nhận được cô ta. Vừa nhìn thấy cô ta lại nhớ đến Châu Châu đã phải rời đi như thế nào. Em gái là tự tay cậu tiễn nó đi, nỗi hận của cậu lại càng cồn đi qua bố, lên lầu, đi ngang qua một căn phòng, lại lặng lẽ mở cửa ra, đây là gian phòng trước kia của Dư Châu, nhưng, lại đổi về màu hồng nhạt trước đây, thích hợp với Thẩm Vũ Âm, nhưng, không phải sở thích của Châu vật bên trong, dường như đã đều đổi sang cái mới, qua một thời gian nữa, có là ngay cả bóng dáng cậu cũng không nhớ nổi nữa, lặng lẽ đóng cửa lại, ánh mắt Dư Dịch lại thêm phần lạnh lùng, sau đó bước nhanh chân trở về căn phòng quen thuộc của mình, đóng cửa lại, tựa trên cửa, mở đèn trong phòng lên, thói quen đến mấy cũng có thể sửa, như thói quen không thích ánh đèn này của cậu, trước kia còn bị Dư Châu nói là cái hang chuột, bây giờ, cậu lại không thích bóng tối, cái gì cũng không nhìn đến chỗ bàn học, trên bàn đặt một khung hình có bức ảnh chụp chung, người con trai cười sáng lạn, người con gái mập mạp không được tự nhiên hơi quay mặt, khuôn mặt mập mạp rất đáng yêu, nụ cười cũng rất xinh đẹp, Châu cầm bức ảnh lên, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn, may mắn bức hình này đặt trong phòng cậu, nếu không, để cô ta biết không biết sẽ bị xé rách đến mức nào. Cô ta muốn thay thế vị trí của Châu Châu sao, không biết tự lượng sức mi đen nhíu lại, ánh mắt lạnh lùng, u quang kéo dài sâu không thấy ra phía ngoài cửa sổ, lại một ngày sắp trôi qua. Nửa năm, đã qua nửa năm rồi.
Editor Kinh ThuếCô ngồi trên ghế của mình, lớp học cực kì trống trải, yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim lớp học lại được đẩy ra, tiếng bước chân rất nhẹ nhàng vang lên, cô ngước mắt lên nhìn, chỉ có một mình cô ta sao?“Dư Châu, cô nên dời khỏi đây đi, đây không phải nơi cô có thể tới. Chính cô đã phá hủy toàn bộ nơi này.” Thẩm Vũ Âm ghét bỏ nhìn thân thể Dư Châu, nơi này trước nay đều là tuấn nam mỹ nữ, đột nhiên lại lòi thêm ra một con cá, khiến người ta đúng là không thoải mái nổi, đã quen nhìn những thứ xinh đẹp, nhìn cô ta, con mắt lại Châu xoay người, thịt trên mặt dồn lại,có chút đáng sợ nói “Bạn học Thẩm, cô nghĩ mình là ai hả? Cô bất quá cũng chỉ là vật trang trí đẹp mắt thôi, nếu đều là vật trang trí, chủ nhân còn chưa nói gì, đã dám lên trước, không sợ bị giẫm chết sao?”Thẩm Vũ Âm bị Dư Châu nói cho á khẩu, cô vốn ăn nói vụng về, đương nhiên không nói lại Dư Châu lưu manh từ nhỏ, mà Dư Châu lúc này lại còn cực kfi không lưu tình nể Châu đứng lên, lạnh lùng cười, cô còn chưa muốn tìm cô ta đã tự động dâng mình đến trước cửa.“Cô muốn gì?” Thẩm Vũ Âm lùi một bước, nhìn vui vẻ tà ác trên mặt Dư Châu, theo bản năng sợ hãi lùi lại.“Cùng chơi trò chơi với cô.” Dư Châu tựa trên mặt bàn, nhìn cô ta không ngừng lùi về phía sau. Nhìn kết cấu thân thể kia, đúng là rất đẹp.“Tôi không muốn chơi trò chơi gì cùng với, một bàn tử.” Thẩm Vũ Âm đợi đến khi lùi đến khu vực an toàn, xác định mình có thể nhanh chóng chạy đi, mới bắt đầu dừng lại, cùng con bé đó chơi trò chơi, cô không phải kẻ điên, cũng chính là kẻ ngu. Nếu không thì chính là thần kinh của cô có vấn điều, cô chỉ vừa dứt lời đã nghe được tiếng bước chân ngoài cửa truyền đến, càng ngày càng gần, trong mắt lóe lên ánh sáng, bước dài về phía trước, cho đến khi cửa lớn bị người dùng lực mở ra, mọi người chen chúc đứng ở cửa ra vào, trừng lớn hai mắt nhìn cảnh tượng bên Châu tựa trước bàn, thân hình to lớn mang lại áp lực không nhỏ. Mà Thẩm Vũ Âm đứng cạnh tay ôm lấy mặt, thân thể liêu xiêu như lá rụng mùa thu.“Thực xin lỗi, bạn Dư Châu, tớ thực sự không cố ý nói cậu là Bàn Tử, tuy cậu không thể chấp nhận sự thật này, nhưng, cũng không nên,…” Lời nói của cô ta đứt quãng, nhưng tất cả mọi người đều có thể hiểu được sự tình đang xảy ra trước mặt, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, huống chi, sự thật trước mắt đang bày ra không phải là chứng cứ tốt nhất sao?“Vốn chính là Bàn Tử, còn không cho người ta nói sao?” Người nào đó bắt đầu không phục nói, trước giờ bọn họ đều không yêu mến gì Dư Châu, bây giờ lại càng thêm ác cảm.“Đúng vậy, béo đến khó coi chướng mắt.” Câu sau còn độc địa hơn câu trước, có điều, nữ sinh đó nói xong mặt mày cũng tái mét lại, bởi vì không biết từ lúc nào Dư Dịch đã nghiêm mặt quay sang nhìn thẳng cô, ánh mắt sắc nhọn lạnh băng khiến người cô như nhũn ra.“Châu Châu, em làm cái gì sao?” Không để ý đến nữ sinh kia nữa, Dư Dịch nhanh chóng tiến lại gần Dư Châu, đi theo sau cậu là Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lần này, lại xảy ra chuyện. Tại sao vẫn là hai người bọn họ, có thể đổi thành hai người khác được họ nhìn hai bên, hy vọng người kia có thể đứng ra biện hộ, nếu không, sự việc đúng là có chút phức tạp rồi, bọn họ thì dễ nói nhưng người kia thì cho tới bây giờ cũng chưa từng dễ thuyết phục. Lần trước, đã là cảnh cáo rồi, lúc này không biết ba người bọn họ có bảo toàn được cho Dư Châu nữa Châu buông tay của mình, không trả lời Dư Dịch…, đây không phải là đã nhận định cô làm rồi, giải thích còn tác dụng sao?“Dịch học trưởng.” Thẩm Vũ Âm nâng hai mắt khóc đỏ như mắt thỏ lên, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra cô đã phải chịu uất ức nhiều, dù sao, những chuyện như vậy trước kia còn nhiều hơn, mọi người cũng đã thành thói quen, Dư Châu vốn rất hay bắt nạt cô, lúc này đây, chỉ là thù kết sâu thêm một bậc thôi.“Tiểu Âm, thật xin lỗi, là chúng tôi sai rồi.” Dư Dịch cầm khăn tay trong túi ra, đưa cho Thẩm Vũ Âm, xin lỗi như vậy, cậu cũng đã làm không biết bao nhiêu lần, nếu người khác xem thành thói quen, cậu xin lỗi cũng thành thói quen rồi.“Châu Châu, sao em có thể như vậy?” Trên mặt Dư Dịch đều là đau lòng, em gái của cậu lại trở về thành như trước. Ăn nhiều, ghét vận động, thích bắt nạt người khác, ngoại trừ háo sắc ra, những thứ khác đều giống như đúc.“Dịch học trưởng, em không sao.” Thẩm Vũ Âm xoa nhẹ đôi mắt của mình, nhỏ giọng nói. Cô càng như vậy càng khiến người khác đồng tình, càng khiến người khác thấy mình đáng thương.“Anh…” Dư Dịch còn chưa nói hết, chợt nghe bang một tiếng, bốn phía cũng như bị điểm huyệt, mà ngay chính Thẩm Vũ Âm cũng không thể tin nhìn bàn tay thịt vẫn đang ở giữa khoảng không của Dư Châu, lời muốn nói cũng nghẹn lại trong cổ Dư Châu phóng khoáng phất tay thu về. “Thế này, cô còn có thể nói không sao nữa không?” Cô đứng thẳng người lên, hai tay để hai bên, kì thật cô còn muốn thêm chút tiêu sái, đáng tiếc, thịt cô quá nhiều, kéo căng tay cũng không cách nào vung rộng nữa, chỉ có thể hạ xuống giữa phải cô ta muốn chơi sao, vậy, cô sẽ giúp cho một chút, nếu còn không phối hợp với cô ta, vậy không phải uổng phí đống nước mắt kia rồi sao, dù thế nào cũng phải có sẽ không đơn giản mặc cho người khác tính toán mình, nếu dám tính kế cô, vậy cũng phải trả một cái giá mới được, cô không muốn chịu thiệt thòi, ngoại trừ người kia, cho đến bây giờ cô cũng không tự mình hại mình.“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói như băng hàn truyền đến, tựa như ma chú phá vỡ không khí, cửa ra vào tự động được mở rộng hai bên, Kính Nguyệt Sâm đang đứng trước cửa, vẻ mặt trong trẻo lạnh nhạt, Dư Châu nhìn thấy anh ta hai mắt chớp chớp, cảm xúc phức tạp trong mắt xoay đi qua Dư Dịch, đi qua Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lướt qua tất cả mọi người, cuối cùng là Kính Nguyệt Sâm, cô khẽ cúi đầu, khóe môi nhếch lên, mang theo chút khổ thật sự đúng bước đi ra ngoài, chắc chắn, sẽ có rất nhiều người muốn nói cho anh biết chuyện gì đã xảy này, đều đã không còn quan hệ gì với cô, muốn làm, đều đã trường học, tất cả mọi người đều đang lên lớp, chỉ còn mình cô, nhưng ít nhất còn khiến cô cảm thấy hạnh phúc hơn trong lớp học, giống như một du hồn đang dạo chơi, theo thói quen tìm đến chỗ đứng quen trên gốc cây, thất thần nhìn về phương xa.“Xin lỗi, bác cây, lại để người chịu trọng lượng của tôi rồi, sau khi béo thêm chút nữa, tôi sẽ không đến gặp được bác nữa.”Cô nói chuyện, trong không khí lại truyền đến tiếng cười nhẹ luồng sáng bạc rơi xuống hai mắt biết là cố ý hay ngoài ý muốn, bọn họ lại gặp nhau trong lúc - BỔ SUNG THÊM - -Editor Kinh ThuếCô ngồi trên ghế của mình, lớp học cực kì trống trải, yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim lớp học lại được đẩy ra, tiếng bước chân rất nhẹ nhàng vang lên, cô ngước mắt lên nhìn, chỉ có một mình cô ta sao?“Dư Châu, cô nên dời khỏi đây đi, đây không phải nơi cô có thể tới. Chính cô đã phá hủy toàn bộ nơi này.” Thẩm Vũ Âm ghét bỏ nhìn thân thể Dư Châu, nơi này trước nay đều là tuấn nam mỹ nữ, đột nhiên lại lòi thêm ra một con cá, khiến người ta đúng là không thoải mái nổi, đã quen nhìn những thứ xinh đẹp, nhìn cô ta, con mắt lại Châu xoay người, thịt trên mặt dồn lại,có chút đáng sợ nói “Bạn học Thẩm, cô nghĩ mình là ai hả? Cô bất quá cũng chỉ là vật trang trí đẹp mắt thôi, nếu đều là vật trang trí, chủ nhân còn chưa nói gì, đã dám lên trước, không sợ bị giẫm chết sao?”Thẩm Vũ Âm bị Dư Châu nói cho á khẩu, cô vốn ăn nói vụng về, đương nhiên không nói lại Dư Châu lưu manh từ nhỏ, mà Dư Châu lúc này lại còn cực kfi không lưu tình nể Châu đứng lên, lạnh lùng cười, cô còn chưa muốn tìm cô ta đã tự động dâng mình đến trước cửa.“Cô muốn gì?” Thẩm Vũ Âm lùi một bước, nhìn vui vẻ tà ác trên mặt Dư Châu, theo bản năng sợ hãi lùi lại.“Cùng chơi trò chơi với cô.” Dư Châu tựa trên mặt bàn, nhìn cô ta không ngừng lùi về phía sau. Nhìn kết cấu thân thể kia, đúng là rất đẹp.“Tôi không muốn chơi trò chơi gì cùng với, một bàn tử.” Thẩm Vũ Âm đợi đến khi lùi đến khu vực an toàn, xác định mình có thể nhanh chóng chạy đi, mới bắt đầu dừng lại, cùng con bé đó chơi trò chơi, cô không phải kẻ điên, cũng chính là kẻ ngu. Nếu không thì chính là thần kinh của cô có vấn điều, cô chỉ vừa dứt lời đã nghe được tiếng bước chân ngoài cửa truyền đến, càng ngày càng gần, trong mắt lóe lên ánh sáng, bước dài về phía trước, cho đến khi cửa lớn bị người dùng lực mở ra, mọi người chen chúc đứng ở cửa ra vào, trừng lớn hai mắt nhìn cảnh tượng bên Châu tựa trước bàn, thân hình to lớn mang lại áp lực không nhỏ. Mà Thẩm Vũ Âm đứng cạnh tay ôm lấy mặt, thân thể liêu xiêu như lá rụng mùa thu.“Thực xin lỗi, bạn Dư Châu, tớ thực sự không cố ý nói cậu là Bàn Tử, tuy cậu không thể chấp nhận sự thật này, nhưng, cũng không nên,…” Lời nói của cô ta đứt quãng, nhưng tất cả mọi người đều có thể hiểu được sự tình đang xảy ra trước mặt, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, huống chi, sự thật trước mắt đang bày ra không phải là chứng cứ tốt nhất sao?“Vốn chính là Bàn Tử, còn không cho người ta nói sao?” Người nào đó bắt đầu không phục nói, trước giờ bọn họ đều không yêu mến gì Dư Châu, bây giờ lại càng thêm ác cảm.“Đúng vậy, béo đến khó coi chướng mắt.” Câu sau còn độc địa hơn câu trước, có điều, nữ sinh đó nói xong mặt mày cũng tái mét lại, bởi vì không biết từ lúc nào Dư Dịch đã nghiêm mặt quay sang nhìn thẳng cô, ánh mắt sắc nhọn lạnh băng khiến người cô như nhũn ra.“Châu Châu, em làm cái gì sao?” Không để ý đến nữ sinh kia nữa, Dư Dịch nhanh chóng tiến lại gần Dư Châu, đi theo sau cậu là Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lần này, lại xảy ra chuyện. Tại sao vẫn là hai người bọn họ, có thể đổi thành hai người khác được họ nhìn hai bên, hy vọng người kia có thể đứng ra biện hộ, nếu không, sự việc đúng là có chút phức tạp rồi, bọn họ thì dễ nói nhưng người kia thì cho tới bây giờ cũng chưa từng dễ thuyết phục. Lần trước, đã là cảnh cáo rồi, lúc này không biết ba người bọn họ có bảo toàn được cho Dư Châu nữa Châu buông tay của mình, không trả lời Dư Dịch…, đây không phải là đã nhận định cô làm rồi, giải thích còn tác dụng sao?“Dịch học trưởng.” Thẩm Vũ Âm nâng hai mắt khóc đỏ như mắt thỏ lên, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra cô đã phải chịu uất ức nhiều, dù sao, những chuyện như vậy trước kia còn nhiều hơn, mọi người cũng đã thành thói quen, Dư Châu vốn rất hay bắt nạt cô, lúc này đây, chỉ là thù kết sâu thêm một bậc thôi.“Tiểu Âm, thật xin lỗi, là chúng tôi sai rồi.” Dư Dịch cầm khăn tay trong túi ra, đưa cho Thẩm Vũ Âm, xin lỗi như vậy, cậu cũng đã làm không biết bao nhiêu lần, nếu người khác xem thành thói quen, cậu xin lỗi cũng thành thói quen rồi.“Châu Châu, sao em có thể như vậy?” Trên mặt Dư Dịch đều là đau lòng, em gái của cậu lại trở về thành như trước. Ăn nhiều, ghét vận động, thích bắt nạt người khác, ngoại trừ háo sắc ra, những thứ khác đều giống như đúc.“Dịch học trưởng, em không sao.” Thẩm Vũ Âm xoa nhẹ đôi mắt của mình, nhỏ giọng nói. Cô càng như vậy càng khiến người khác đồng tình, càng khiến người khác thấy mình đáng thương.“Anh…” Dư Dịch còn chưa nói hết, chợt nghe bang một tiếng, bốn phía cũng như bị điểm huyệt, mà ngay chính Thẩm Vũ Âm cũng không thể tin nhìn bàn tay thịt vẫn đang ở giữa khoảng không của Dư Châu, lời muốn nói cũng nghẹn lại trong cổ Dư Châu phóng khoáng phất tay thu về. “Thế này, cô còn có thể nói không sao nữa không?” Cô đứng thẳng người lên, hai tay để hai bên, kì thật cô còn muốn thêm chút tiêu sái, đáng tiếc, thịt cô quá nhiều, kéo căng tay cũng không cách nào vung rộng nữa, chỉ có thể hạ xuống giữa phải cô ta muốn chơi sao, vậy, cô sẽ giúp cho một chút, nếu còn không phối hợp với cô ta, vậy không phải uổng phí đống nước mắt kia rồi sao, dù thế nào cũng phải có sẽ không đơn giản mặc cho người khác tính toán mình, nếu dám tính kế cô, vậy cũng phải trả một cái giá mới được, cô không muốn chịu thiệt thòi, ngoại trừ người kia, cho đến bây giờ cô cũng không tự mình hại mình.“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói như băng hàn truyền đến, tựa như ma chú phá vỡ không khí, cửa ra vào tự động được mở rộng hai bên, Kính Nguyệt Sâm đang đứng trước cửa, vẻ mặt trong trẻo lạnh nhạt, Dư Châu nhìn thấy anh ta hai mắt chớp chớp, cảm xúc phức tạp trong mắt xoay đi qua Dư Dịch, đi qua Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lướt qua tất cả mọi người, cuối cùng là Kính Nguyệt Sâm, cô khẽ cúi đầu, khóe môi nhếch lên, mang theo chút khổ thật sự đúng bước đi ra ngoài, chắc chắn, sẽ có rất nhiều người muốn nói cho anh biết chuyện gì đã xảy này, đều đã không còn quan hệ gì với cô, muốn làm, đều đã trường học, tất cả mọi người đều đang lên lớp, chỉ còn mình cô, nhưng ít nhất còn khiến cô cảm thấy hạnh phúc hơn trong lớp học, giống như một du hồn đang dạo chơi, theo thói quen tìm đến chỗ đứng quen trên gốc cây, thất thần nhìn về phương xa.“Xin lỗi, bác cây, lại để người chịu trọng lượng của tôi rồi, sau khi béo thêm chút nữa, tôi sẽ không đến gặp được bác nữa.”Cô nói chuyện, trong không khí lại truyền đến tiếng cười nhẹ luồng sáng bạc rơi xuống hai mắt biết là cố ý hay ngoài ý muốn, bọn họ lại gặp nhau trong lúc - BỔ SUNG THÊM - -Editor Kinh ThuếCô ngồi trên ghế của mình, lớp học cực kì trống trải, yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim lớp học lại được đẩy ra, tiếng bước chân rất nhẹ nhàng vang lên, cô ngước mắt lên nhìn, chỉ có một mình cô ta sao?“Dư Châu, cô nên dời khỏi đây đi, đây không phải nơi cô có thể tới. Chính cô đã phá hủy toàn bộ nơi này.” Thẩm Vũ Âm ghét bỏ nhìn thân thể Dư Châu, nơi này trước nay đều là tuấn nam mỹ nữ, đột nhiên lại lòi thêm ra một con cá, khiến người ta đúng là không thoải mái nổi, đã quen nhìn những thứ xinh đẹp, nhìn cô ta, con mắt lại Châu xoay người, thịt trên mặt dồn lại,có chút đáng sợ nói “Bạn học Thẩm, cô nghĩ mình là ai hả? Cô bất quá cũng chỉ là vật trang trí đẹp mắt thôi, nếu đều là vật trang trí, chủ nhân còn chưa nói gì, đã dám lên trước, không sợ bị giẫm chết sao?”Thẩm Vũ Âm bị Dư Châu nói cho á khẩu, cô vốn ăn nói vụng về, đương nhiên không nói lại Dư Châu lưu manh từ nhỏ, mà Dư Châu lúc này lại còn cực kfi không lưu tình nể Châu đứng lên, lạnh lùng cười, cô còn chưa muốn tìm cô ta đã tự động dâng mình đến trước cửa.“Cô muốn gì?” Thẩm Vũ Âm lùi một bước, nhìn vui vẻ tà ác trên mặt Dư Châu, theo bản năng sợ hãi lùi lại.“Cùng chơi trò chơi với cô.” Dư Châu tựa trên mặt bàn, nhìn cô ta không ngừng lùi về phía sau. Nhìn kết cấu thân thể kia, đúng là rất đẹp.“Tôi không muốn chơi trò chơi gì cùng với, một bàn tử.” Thẩm Vũ Âm đợi đến khi lùi đến khu vực an toàn, xác định mình có thể nhanh chóng chạy đi, mới bắt đầu dừng lại, cùng con bé đó chơi trò chơi, cô không phải kẻ điên, cũng chính là kẻ ngu. Nếu không thì chính là thần kinh của cô có vấn điều, cô chỉ vừa dứt lời đã nghe được tiếng bước chân ngoài cửa truyền đến, càng ngày càng gần, trong mắt lóe lên ánh sáng, bước dài về phía trước, cho đến khi cửa lớn bị người dùng lực mở ra, mọi người chen chúc đứng ở cửa ra vào, trừng lớn hai mắt nhìn cảnh tượng bên Châu tựa trước bàn, thân hình to lớn mang lại áp lực không nhỏ. Mà Thẩm Vũ Âm đứng cạnh tay ôm lấy mặt, thân thể liêu xiêu như lá rụng mùa thu.“Thực xin lỗi, bạn Dư Châu, tớ thực sự không cố ý nói cậu là Bàn Tử, tuy cậu không thể chấp nhận sự thật này, nhưng, cũng không nên,…” Lời nói của cô ta đứt quãng, nhưng tất cả mọi người đều có thể hiểu được sự tình đang xảy ra trước mặt, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, huống chi, sự thật trước mắt đang bày ra không phải là chứng cứ tốt nhất sao?“Vốn chính là Bàn Tử, còn không cho người ta nói sao?” Người nào đó bắt đầu không phục nói, trước giờ bọn họ đều không yêu mến gì Dư Châu, bây giờ lại càng thêm ác cảm.“Đúng vậy, béo đến khó coi chướng mắt.” Câu sau còn độc địa hơn câu trước, có điều, nữ sinh đó nói xong mặt mày cũng tái mét lại, bởi vì không biết từ lúc nào Dư Dịch đã nghiêm mặt quay sang nhìn thẳng cô, ánh mắt sắc nhọn lạnh băng khiến người cô như nhũn ra.“Châu Châu, em làm cái gì sao?” Không để ý đến nữ sinh kia nữa, Dư Dịch nhanh chóng tiến lại gần Dư Châu, đi theo sau cậu là Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lần này, lại xảy ra chuyện. Tại sao vẫn là hai người bọn họ, có thể đổi thành hai người khác được họ nhìn hai bên, hy vọng người kia có thể đứng ra biện hộ, nếu không, sự việc đúng là có chút phức tạp rồi, bọn họ thì dễ nói nhưng người kia thì cho tới bây giờ cũng chưa từng dễ thuyết phục. Lần trước, đã là cảnh cáo rồi, lúc này không biết ba người bọn họ có bảo toàn được cho Dư Châu nữa Châu buông tay của mình, không trả lời Dư Dịch…, đây không phải là đã nhận định cô làm rồi, giải thích còn tác dụng sao?“Dịch học trưởng.” Thẩm Vũ Âm nâng hai mắt khóc đỏ như mắt thỏ lên, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra cô đã phải chịu uất ức nhiều, dù sao, những chuyện như vậy trước kia còn nhiều hơn, mọi người cũng đã thành thói quen, Dư Châu vốn rất hay bắt nạt cô, lúc này đây, chỉ là thù kết sâu thêm một bậc thôi.“Tiểu Âm, thật xin lỗi, là chúng tôi sai rồi.” Dư Dịch cầm khăn tay trong túi ra, đưa cho Thẩm Vũ Âm, xin lỗi như vậy, cậu cũng đã làm không biết bao nhiêu lần, nếu người khác xem thành thói quen, cậu xin lỗi cũng thành thói quen rồi.“Châu Châu, sao em có thể như vậy?” Trên mặt Dư Dịch đều là đau lòng, em gái của cậu lại trở về thành như trước. Ăn nhiều, ghét vận động, thích bắt nạt người khác, ngoại trừ háo sắc ra, những thứ khác đều giống như đúc.“Dịch học trưởng, em không sao.” Thẩm Vũ Âm xoa nhẹ đôi mắt của mình, nhỏ giọng nói. Cô càng như vậy càng khiến người khác đồng tình, càng khiến người khác thấy mình đáng thương.“Anh…” Dư Dịch còn chưa nói hết, chợt nghe bang một tiếng, bốn phía cũng như bị điểm huyệt, mà ngay chính Thẩm Vũ Âm cũng không thể tin nhìn bàn tay thịt vẫn đang ở giữa khoảng không của Dư Châu, lời muốn nói cũng nghẹn lại trong cổ Dư Châu phóng khoáng phất tay thu về. “Thế này, cô còn có thể nói không sao nữa không?” Cô đứng thẳng người lên, hai tay để hai bên, kì thật cô còn muốn thêm chút tiêu sái, đáng tiếc, thịt cô quá nhiều, kéo căng tay cũng không cách nào vung rộng nữa, chỉ có thể hạ xuống giữa phải cô ta muốn chơi sao, vậy, cô sẽ giúp cho một chút, nếu còn không phối hợp với cô ta, vậy không phải uổng phí đống nước mắt kia rồi sao, dù thế nào cũng phải có sẽ không đơn giản mặc cho người khác tính toán mình, nếu dám tính kế cô, vậy cũng phải trả một cái giá mới được, cô không muốn chịu thiệt thòi, ngoại trừ người kia, cho đến bây giờ cô cũng không tự mình hại mình.“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói như băng hàn truyền đến, tựa như ma chú phá vỡ không khí, cửa ra vào tự động được mở rộng hai bên, Kính Nguyệt Sâm đang đứng trước cửa, vẻ mặt trong trẻo lạnh nhạt, Dư Châu nhìn thấy anh ta hai mắt chớp chớp, cảm xúc phức tạp trong mắt xoay đi qua Dư Dịch, đi qua Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lướt qua tất cả mọi người, cuối cùng là Kính Nguyệt Sâm, cô khẽ cúi đầu, khóe môi nhếch lên, mang theo chút khổ thật sự đúng bước đi ra ngoài, chắc chắn, sẽ có rất nhiều người muốn nói cho anh biết chuyện gì đã xảy này, đều đã không còn quan hệ gì với cô, muốn làm, đều đã trường học, tất cả mọi người đều đang lên lớp, chỉ còn mình cô, nhưng ít nhất còn khiến cô cảm thấy hạnh phúc hơn trong lớp học, giống như một du hồn đang dạo chơi, theo thói quen tìm đến chỗ đứng quen trên gốc cây, thất thần nhìn về phương xa.“Xin lỗi, bác cây, lại để người chịu trọng lượng của tôi rồi, sau khi béo thêm chút nữa, tôi sẽ không đến gặp được bác nữa.”Cô nói chuyện, trong không khí lại truyền đến tiếng cười nhẹ luồng sáng bạc rơi xuống hai mắt biết là cố ý hay ngoài ý muốn, bọn họ lại gặp nhau trong lúc này.
Nội Dung Truyện Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn Độ dài 3 quyểnConvert ngocquynh520Editor Kinh ThuếMột cái bánh bao có thể dẫn tới một hồi huyết án, một cái bánh bao cũng có thể trở thành chiến tích để đời của ác nữ lưu chính là côn đồ nổi danh gây căm phẫn cho cả thành thị, cô lừa ăn, lừa uống, lừa cả chính đánh nhau như không muốn sống, cướp tiền không biết ngại ngùng. Dù sao bản thân cô vốn là hư đốn, càng thích người khác nói mình hư đến một lần tốt bụng chết tiệt, cô cứu người cũng là tự xử bản tỉnh lại đã xuyên qua nhập vào một nữ nhân mập nặng tròn hơn trăm ác nữ gặp phải xuẩn ngốc, khi béo mập phải giảm cân, khi trai nhỏ gặp phải cá kình, khi nữ lưu manh trở thành nữ si tình, khi trời đổ cơn mưa thể tin tưởng trên thế giới này, mập bao nhiêu cũng có thể giảm, không chuyện gì là không thể.
nữ lưu manh sống lại ngoài ý muốn