nữ phụ không vô tâm

"Để tâm là để hiểu - Phụ nữ không khó chiều" Bạn sẽ không biết vì sao đang nũng nịu, cô gái của bạn lại quay ra nổi giận đùng đùng. Bạn sẽ không biết vì sao đang xem phim cười nói vui vẻ, cô ấy Nữ Phụ Không Vô Tâm. 5,000 . Đọc Truyện Theo Dõi (5) 6.51/10 trên tổng số 37 lượt đánh gi Ngôn Tình Ngược Nữ Phụ Xuyên Không Xuyên Sách. không có Chương mới đâu~ 1 năm trước Chương 59 1 năm trước Chương 58 1 năm trước Mei · 3 giờ trước. Trong TRÊU GHẸO HOÀNG THÚC : CÔNG CHÚA ĐẠI NHÂN KHÔNG DỄ CHẠY VẬY ĐÂU CHAP 9 [Sticker NP 13] Tery Nguyễn · 3 giờ trước. Trong PHƯƠNG THỨC SINH TỒN CỦA CÔNG CHÚA PHÁO HÔI CHAP 118 [Meme 39] khó hiểu:))) Thu · 4 giờ trước. Trong TRỌNG SINH ĐOÀN SỦNG : ẢNH ĐẾ PHU NHÂN VỪA NGHÈO VỪA HUNG CHAP 8 Vay Tiền Nhanh Iphone. Xuyên sách, nữ phụ văn, ngược Tác giả Mộc Một cô gái mồ côi bố mẹ, đơn độc từ nhỏ. Số phận đã bất hạnh, bất hạnh hơn nữa khi bị xuyên không. Lại còn bị xuyên vào nhân vật phụ ! Nàng đã xuyên qua đây, thì nàng sẽ không để mình phải chết ! Tránh xa nam chính, chân chó ghép đôi, bảo toàn mạng sống ! Một cô gái xuyên qua một cuốn truyện. Xuyên vào nhân vật phụ Hề Như Quỳnh. Nhân vật phụ chẳng ra sao, thân hình không những phát phì mà còn xấu tính , luôn tìm cách hãm hại nữ chính không màng hậu quả. Làm phật lòng tất cả mọi người. Để rồi chết không ai thương xót. Mọi điều nàng cần phải làm là hảo hảo sống tốt, không để bi kịch sảy ra ! Hề Như Quỳnh đứng trong một không gian rất sáng, màu sáng ánh vàng chói lọi, toàn thân nàng được bao phủ bởi một tầng ấm áp, nàng không còn cảm thấy cái lạnh lẽo thấu xương như vừa rồi nữa, cảm giác này đem đến cho nàng sự bình yên, tự dưng lòng nàng nảy lên một mong muốn liệu nàng có thể ở đây mãi được không? Ở đây khiến nàng cảm thấy rất nhẹ nhõm, không phải đối mặt với cái chết, không phải nhớ nhung, không phải đau đớn, càng không phải đứng trước tình yêu bòn rút tâm hồn nàng... Nàng cứ phiêu đãng ở không gian nhẹ nhàng ấy, nàng không biết mình sẽ đi đến đâu, thuộc về nơi nào. Nàng đã chết rồi sao? Chết như vậy sao? Nhưng dần dần trước mắt nàng hiện lên một khung cảnh, nàng ngạc nhiên đến tột độ, đây chẳng phải ở hiện đại sao?, nàng trở về rồi sao? Nơi nàng có Tiểu Đào, và những người quan tâm mình. Hề Như Quỳnh thấy Tiểu Đào đang cầm một bó hoa đang đi đâu đó, nàng vui mừng chạy đến gần Tiểu Đào, cô ấy trông trưởng thành, già dặn hơn rất nhiều. Nàng ôm chầm lấy cô bạn thân thiết, nhưng, tại sao vậy? Tại sao nàng lại xuyên qua Tiểu Đào? " Tiểu Đào, Tiểu Đào !!! Là tớ đây !!! Lâm Y Chi đây !!!! " Tiểu Đào không nghe thấy nàng gọi, cô ấy không nghe thấy nàng gọi ! nàng hét đến khản giọng " Tiểu Đào ! Tiểu Đào ! Tớ ở trước mặt cậu đây này ! Cậu không nhìn thấy tớ sao?" Tiểu Đào vẫn một mực đi về phía trước, không hề nghe thấy tiếng nàng gọi. Hình như người xung quanh cũng không nhìn, không nghe thấy nàng hét lên. Lòng nàng dâng lên một cỗ bi thương, nàng không tiêu cự theo Tiểu Đào lên xe taxi, cứ ngồi cạnh cô ấy như vậy. " Cậu dạo này sống thế nào rồi? Có tốt không? Ông sếp béo còn hay mắng cậu nữa không?" " Tiểu Đào, tớ xuyên không rồi, cậu biết không? " " Tớ đến một thời đại trong quyển sách mà tớ cũng không biết, tớ cứ nghĩ xuyên không chỉ có trong truyện, nhưng nó lại rơi trên người tớ..." "Tớ xuyên thành nữ phụ Hề Như Quỳnh, cái nhân vật mà cả tớ lẫn cậu đều ghét ấy..." " Tớ gặp tất cả những nhân vật trong đó, tớ sống một cuộc sống chẳng dễ dàng gì..." " Tớ yêu rồi Tiểu Đào ơi... yêu nam chính trong quyển sách đó, à không...là thế giới đó. Nhưng tình yêu của tớ đang bị nhổ đi, cái gốc cây ấy đã cắm sâu vào tim tớ, càng nhổ ra, càng bật gốc, càng đau đớn, như muốn đục khoét trái tim tớ ra vậy..." " Tớ đã muốn đẩy người tớ yêu vào tay nữ nhân khác càng nhanh chóng càng tốt, bởi tớ biết tớ và hắn chỉ có một kết cục..." " Tớ yêu sai người rồi Tiểu Đào ơi, làm sao bây giờ..." "Bên thế giới ấy tớ có Tam ngốc nghếch bầu bạn, còn có Tiểu Bạch hiện tại cũng bắt đầu đối tốt với tớ, ca ca tớ chưa kịp nhận thì tớ đã bị trúng một mũi tên... nhưng lòng tớ vẫn cứ có một khoảng không, tớ cảm thấy tớ rất cô độc..." "Tiểu Đào ơi, tớ muốn quay về với cậu, tớ muốn mình đi làm rồi về nhà ôm gối ngủ, thi thoảng cùng cậu dạo phố, nghe cậu giảo đạo lý đôi câu..." Nàng tỉnh dậy lần nữa, phải mất đến gần nửa khắc nàng mới chấp nhận được sự thật rằng mình chính là đã xuyên qua một nữ phụ thảm thương ! Ngẫm nghĩ hoài cũng chẳng nghĩ thêm được điều gì, ngẩn người mãi cũng chẳng thể là một cách hay. Nàng tạm gác suy nghĩ sang một bên, dù có thế nào thì nàng cũng phải lấp đầy cái bụng đã. Có thực mới vực được đạo luôn là chân lý. Dùng tinh thần lạc quan nhất có thể, nàng tự động viên mình. Dù thế nào, đã đến đây thì nhất định phải sống. Lão Thiên đã cho nàng nhập vào thân xác này thì nàng phải hảo hảo sống tốt. Nàng gom hết sức lực gọi " Người đâu..." Ngay lập tức Tam bước vào 'Tiểu thư cho gọi nô tì ?" "Ừ... Rột....." Nàng chưa kịp kêu đói thì bụng nàng đã biểu tình, thật là mất mặt quá. Mặt Tam lại tràn đầy ý cười, Tam cười tít cả mắt "Tiểu thư đói rồi phải không? Để nô tì đi chuẩn bị chút điểm tâm cho người, cả ngày nay người đã không ăn gì rồi.'' Nàng đánh giá nha hoàn này lại một lượt, có vẻ trước khi nàng xuyên tới đây thân chủ cũ đối xử rất không tệ với hạ nhân. Nên một chút sợ sệt đối với nàng cũng không có. Cũng tốt, nàng có thể sẽ có tâm phúc. Nàng chợt nhớ ra gì ''Khoan đã'' " Tiểu thư còn gì phân phó ạ?" Giọng nàng khô khốc 'Lấy cho ta một ly nước trước .' Nàng vừa đói vừa khát, thật là quá thảm. Uống nước xong nàng cảm thấy như được sống lại một kiếp. Đúng là con người sống không thể thiếu nước. Đồ ăn tới, nhìn bát cháo mà mặt nàng méo mó, không phải chứ? Thứ nàng ghét nhất chính là cháo. Nhìn thấy nàng nhăn mày, Tam lo lắng '' Tiểu thư người còn khó chịu ở đâu sao? Hay để nô tì gọi đại phu tới?'' Nàng lắc đầu, thôi được rồi, nàng cầm thìa lên, thật may nàng thuận tay trái, vai phải của nàng bị thương, dẫn đến tay phải rất khó dùng, dù thế nào cũng phải ăn để sống mà... Nàng chậm chạp nuốt từng miếng cháo một. Cháo ở đây được nấu cũng không tệ... Khó khăn lắm mới ăn xong, nàng uống nước tráng miệng rồi tiếp tục rơi vào trạng thái thẫn thờ. Nàng đã đến đây rồi, cơ hội trở về hình như là rất thấp, làm sao để sống một cách an toàn và xa lánh 'sự đời' đây ? Nàng nên tránh xa nam chính và nữ chính để có cuộc sống bình yên? Nhưng làm sao có thể? Nàng đang cuốn quýt lấy nam chính đột nhiên lại tỏ ra lạnh nhạt, không phải kì quái sao? Mà nữ chính luôn đối tốt với nàng . Nói tới đây rồi thì nên giới thiệu nữ chính một chút. Nữ chính tên Hề Như Tình, nàng ấy rất tốt với nữ phụ. Là tốt thật lòng không phải giả dối. Từng câu từng chữ trong 'Đào' đều là nữ chính thánh mẫu không thù hận hay ghét một ai cả... Nàng không tìm thấy dấu hiệu của một Bạch Liên Hoa ở Hề Như Tình. Trong nguyên tác, nàng ấy rất tốt, tốt đến mức làm người ta đau lòng, nàng lo cho nữ phụ từng chút. Mà nữ phụ không biết điều, nghĩ nàng ấy giả tạo muốn cướp Khang Kỳ nên dùng quyền lực tìm mọi cách để hại nàng ấy. Nữ phụ còn không biết rằng, nữ phụ không phải là con ruột của Hề gia, Khang Kỳ thậm chí còn không yêu nàng một chút nào. Người hắn yêu là Hề Như Tình, nhờ khẩn cầu cứu nàng của Hề Như Tình nên Khang Kỳ mới cứu vớt nữ phụ. Khang Kỳ lấy hôn ước giữa nữ phụ và hắn làm lá chắn để sau này cứu được cái mạng chó nhỏ nữ phụ. Mọi việc được ổn định, hắn hủy hôn ước với nữ phụ rồi lấy lý do " Dù gì thì Hề Như Quỳnh cũng từng là hôn thê của Khang vương gia, tuy không có tình nhưng cũng từng có nghĩa, lại có vương phi tương tâm địa thiện lương xin tha bổng, nếu mà xử chết sẽ ảnh hưởng đến danh dự của hắn và chọc tâm tình của vương phi tương lai không tốt, để cho nàng một con đường sống, coi như tạo phúc cho sau này." Tha cho nữ phụ một con đường sống, đem cho nữ phụ chút tiền của, để cho nữ phụ đi về quê sống cùng đồng ruộng. Cuộc sống tuy hơi vất vả nhưng có thể an nhàn và bảo toàn cho mạng sống. Ấy mà nữ phụ còn ngu ngốc, tự cho mình là đúng, không tin mình không phải là con ruột của Hề gia, nghĩ nữ chính hại mình, từ bé đã cướp hết tất cả của mình, tìm mọi thủ đoạn giết nữ chính ! Đã được nữ chính cho nhiều cơ hội sửa sai, thậm chí nữ chính còn từng quỳ xuống để xin cho tội ngu ngốc mà nữ phụ gây ra nhưng nữ phụ vẫn không hề chịu hối cải. Nghĩ đến đây nàng thở dài, nữ phụ cố chấp như vậy, chết cũng đáng lắm. Người người đều bất lực với nữ phụ, Khang Vương gia nhiều lần nổi lên sát ý với nữ phụ. Và cuối cùng nữ phụ bị ám toán bắt đi. Nghe được đầu đuôi câu chuyện mình không phải là con ruột của Hề gia, mình được đem đến Hề gia như thế nào, buộc phải chấp nhận sự thật. Sau đó bị giết thảm mà không ai thèm đến cứu ! Nhưng mà giờ nàng đã xuyên qua đây. Nàng sẽ không để những chuyện đó xảy ra. Nàng cần bảo vệ mạng sống của mình, sẽ cố không để thành một cái nữ phụ phiền phức, ngu xuẩn. Nàng sẽ tác thành cho nam chính và nữ chính hết sức có thể. Sau đó cố gắng nhờ cậy cái cây to lớn là nữ chính thỉnh cầu nam chính mau chóng cho mình một con đường. Rồi nàng sẽ kiếm tiền, sống an nhàn ẩn dật đến già. Nàng quyết tâm, vì mạng sống, nàng phải cố gắng! Nàng phải cố gắng rút ngắn thời gian. Tác thành cho nam chính và nữ chính mau chóng đến với nhau với hết sức của mình. Từ hôm nay nàng là Hề Như Quỳnh! Bắt đầu một cuộc sống mới tại một thời đại mới !

nữ phụ không vô tâm